Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
a Thi Dạ Triêu hơi đóng lại, hơi thở dung nhập vào trong không khí yên tĩnh đáng sợ này.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian hẹn Thi Dạ Diễm sắp đến, anh đưa ly cafe chưa uống hớp nào cho 72 ngồi bên cạnh. "Cô ở lại đây, nếu có bất kỳ chuyện gì lập tức thông báo cho tôi biết."
72 không biết anh cố ý để mình lại còn mình thì đi gặp Thi Dạ Diễm một mình rốt cuộc vì chuyện gì, nhưng nhất định là có liên quan tới Cố Lạc.
Mà lúc Thi Dạ Triêu mới rời khỏi nhà, cô nhận được điện thoại của Cố Doãn.
"Cho em nửa giờ, em biết anh không có nhiều kiên nhẫn, biết cứ trốn tránh anh như vậy cũng không thể giải quyết vấn đề." Giọng nói của Cố Doãn ở đầu bên kia lạnh nhạt, không để cô có cơ hội nói không liền trực tiếp cúp điện thoại.
Cố Lạc đứng bên rèm cửa sổ nhìn đèn đuôi xe của Thi Dạ Triêu cho đến khi biến mất trong màn đêm, cắn răng thay áo khoác quyết định đi đến nơi hẹn.
Cố Lạc đi tới chỗ hẹn, phát hiện đây là một nhà hát nhỏ hoang vu.
Vào lúc này đã đóng cửa, cửa sau của nhà hát có một sân rộng, người làm vườn dùng cây cối xây đắp tạo hình nghệ thuật ở bốn phía, một đường nhỏ lát đá màu nối thẳng lòng bàn chân của người nào đó.
Cố Doãn đậu xe ở giữa sân, anh ngồi dựa vào trước xe, hai cánh tay để ngang trước ngực ngẩng đầu nhìn lên sân khấu tối đen.
Đợi Cố Lạc đến gần, Cố Doãn dập tắt thuốc lá trong tay. "Vẫn là lần đầu tiên tập trung nhìn bầu trời đêm của Canada, anh nghĩ em thích ở đây cũng không phải là không có nguyên nhân."
Cố Lạc đứng cách anh mấy bước, không muốn tới gần anh, ánh mắt của Cố Doãn đảo qua đảo lại ở trên người cô: "Nếu như không phải chuyện thằng bé họ Lục kia bị vạch trần, em định giấu diếm anh bao lâu đây?"
"Vĩnh viễn không để anh biết." Cố Lạc thẳng thắn.
"Vĩnh viễn. . . . . ." Cố Doãn nghiền ngẫm từ này, "Đáng tiếc không như mong muốn, cuối cùng ông trời cũng không đứng về phía em."
"Ông trời cũng chưa chắc đứng về phía anh."
Lúc này có một người phụ nữ bước xuống xe của Cố Doãn, chỉ là gặp mặt cô ta vài lần sau đó lại biến mất rất lâu. Cố Lạc nheo mắt, ánh mắt nhìn lướt qua hai người kia, cuối cùng dừng ở trên người Cố Doãn. "Chuyện quả nhiên là anh làm."
Cố Doãn từ chối cho ý kiến, mặt mày của A tươi cười: "Đã lâu không gặp, Cố tiểu thư, bằng sự thông minh của cô tôi đoán nhất định cô đã sớm đoán được một phần chuyện này rồi."
"Đúng vậy, nhưng trước sau tôi lại không thể hiểu được một chuyện." Cố Lạc oán hận nhìn cô ta: "Chỉ là anh ấy không yêu cô mà vì vậy để cô nóng lòng muốn anh ấy chết sao?"
A lắc lắc ngón trỏ, "Không, chết là sự khoan dung lớn nhất với một người, tôi hi vọng anh ta sống không bằng chết, chỉ bằng vào sức của tôi dĩ nhiên không đủ, đúng lúc gặp được người cùng chung chí hướng với tôi, thậm chí còn hy vọng anh ta sống không bằng chết hơn cả tôi."
Chỉ là không yêu cô ta.
Chỉ là. . . . . . Không yêu cô ta.
Cố Doãn ở trong lòng yên lặng cắn nát mấy chữ này, cô ấy vốn biết những lời này tổn thương người bao nhiêu, nhưng hết lần này tới lần khác lại dùng phương thức này để anh ở trong cuộc đua tình yêu có cảm giác bị nghiền xương thành tro, không hề có chỗ tồn tại.
Không phải tất cả mọi người đều có thể dễ dàng thoải mái với năm chữ ngắn ngủi này sao.
A mở di động ra trước mặt cô. "Tôi rất hiếu kỳ, đứa bé này là cô cùng ai sinh? Sẽ không thật sự là Eric chứ?"
Trên màn hình chính là hình của Lục Già Việt, Cố Lạc âm thầm nắm chặt tay, xoay người lại tóm lấy cổ áo của Cố Doãn, mà cô chưa kịp hỏi ra khỏi miệng thì bị một câu nói của Cố Doãn làm nghẹn lại trong cổ họng.
"Thi Dạ Triêu và đứa bé này, nếu được lựa chọn một người thì em quan tâm ai hơn?"
. . . . . .
Bên kia, Thi Dạ Triêu dừng xe, đi bộ qua một sân cỏ nhỏ, dừng lại trước đài phun nước lớn.
Thi Dạ Diễm đưa lưng về phía anh, trên tay cầm một đồng tiền xu, khi anh đến gần cũng là lúc ngón cái bắn ra, tiền xu vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ trên không trung chuẩn xác rơi vào trong tay của Thi Dạ Triêu.
Hai thân hình đàn ông không kém nhau là mấy đứng thẳng sóng vai nhau bên cạnh đài phun, dưới đáy có rất nhiều tiền xu, còn có mấy con cá bơi trong nước.
"Có nhớ lúc còn bé chúng ta thường xuyên tới đây ném tiền xu không." Thi Dạ Diễm mở miệng trước phá vỡ sự im lặng này: "Ai ném chuẩn xác thì có thể hỏi người kia một vấn đề."
Nước là môi trường khó nắm bắt nhất, ai thua ai thắng không thể nào kết luận được.
Cho dù anh em bọn họ ít khi đang hòa thuận mà so tài với nhau, nhưng ý nghĩa thật sự không phải so tài mà là một phương thức để hiểu rõ lẫn nhau.
Thi Dạ Diễm lại móc ra một đồng tiền xu tung nhịp nhàng ở trong tay, "Đồng màu đen vừa ném cho anh đó, anh là anh cả, anh trước."
Thi Dạ Triêu cũng không phải tới để nhớ lại với cậu, nhưng không nhớ thì lại tưởng niệm, cho nên cầm tiền xu tính toán lực và góc độ, đột nhiên ra tay ném nó.
Tiền xu rơi vào trong nước bị lực cản, rơi cách điểm mục tiêu vài chục cm.
Đến lượt Thi Dạ Diễm, cậu cũng không nghiêm túc như Thi Dạ Triêu, chỉ là thuận tay ném, cuối cùng vị trí của tiền