Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
sau đều là mơ hồ không rõ.
Ba ngày sau, cuối cùng anh cũng mở mắt, lòng Thi Dạ Diễm mới xem như để xuống, đút anh một chút nước. "Cảm thấy sao rồi?"
Thi Dạ Triêu cảm thấy toàn thân không có sức, môi trắng bệch, vuốt vuốt đầu nặng trĩu, giọng khàn khàn làm người khác kinh ngạc. "Cô ấy đâu?"
"Ai?"
"Cố Lạc." Ánh mắt của Thi Dạ Triêu cứng nhắc chậm chạp, nắm tay của Thi Dạ Diễm nhìn đồng hồ và ngày tháng. "Hôn lễ sao rồi? 72 chuẩn bị xong chưa?"
". . . . . ." Nghe anh nói năng lộn xộn, Thi Dạ Diễm ngạc nhiên, đưa tay lên quơ quơ trước mắt anh. "Anh có khỏe không?"
"Cút." Thi Dạ Triêu cực kỳ suy yếu, nói mấy câu nói đơn giản này giống như hao hết hơi sức, sau đó mơ mơ màng màng nhắm hai mắt lại, ngủ lại rất nhanh.
Thi Dạ Diễm sững sờ im lặng rất lâu đứng trước giường bệnh của anh, Trình Tiếu Nghiên ở một bên không nghe thấy thở dài. "Một người sốt cao từ 42 độ trở lên, lại kéo dài hơn mười tiếng, có thể sẽ xuất hiện tình huống như vậy, không cần lo lắng, với lại anh ta sốt lâu như vậy, không nóng hư đầu óc đã vô cùng may mắn rồi."
"Vậy anh ấy coi là gì?"
"Lựa chọn mất trí nhớ." Trình Tiếu Nghiên đo huyết áp của Thi Dạ Triêu, ánh mắt sâu xa nói: "Có lẽ tiềm thức của anh ta lựa chọn thay anh ta, quên đi những chuyện trong quá khứ khiến anh ta đau khổ nhất."
Giống như lên cơn sốt, nó không phải một loại bệnh, chỉ là thân thể đang chống cự lại một triệu chứng bị lây nhiễm mà thôi.
Mà ở trong lòng Thi Dạ Triêu, ở chỗ người khác nhìn không thấy anh lại đang chống cự cái gì. . . . . .
. . . . . .
Vài ngày sau, 72 mang người sang đón Thi Dạ Triêu về Canada.
Kỷ Linh đã biết tất cả mọi chuyện, bao gồm chuyện của Lục Già Việt, sau những chuyện này, bà lại nhìn rõ yêu hận, không giống như 72 cho là bà căm hận giận dữ, suy nghĩ một lúc lâu, chỉ nói: "Dẫn đứa bé kia đến để cho tôi nhìn một chút."
72 đoán không ra tâm tư của bà, len lén liếc Thi Dạ Diễm một cái, thấy Thi Dạ Diễm khẽ vuốt cằm mới lĩnh mệnh rời đi.
Còn lại hai mẹ con, Kỷ Linh tràn đầy áy náy với anh, lại không biết mở miệng như thế nào. "Eric. . . . . ."
Thi Dạ Diễm biết bà muốn nói gì, không để ý phất tay một cái. "Bà biết sự thật là được rồi, những thứ khác không cần nói nhiều, cho dù tôi không có ở nhà họ Thi nhưng tôi vẫn là con của bà."
Thi Thác Thần và Kỷ Linh quả thật thiếu nợ Thi Dạ Diễm rất nhiều, nhưng những thứ có thể bù đắp lại thì quá ít, với lại Thi Dạ Diễm đã sớm buông bỏ, anh không cần bất kỳ đền bù nào, Kỷ Tinh gọi một câu, một ánh mắt liền đủ rồi.
"Tại sao Cố Lạc phải làm như vậy?" Kỷ Linh sớm đã nhìn ra cô đang giấu diếm cái gì đó, nhưng vẫn cho là tình cảm của cô dành cho Thi Dạ Triêu ít nhất có thể bảo đảm anh không bị thương tổn, là bà đã nhìn lầm người sao?
"Cô ấy làm bất cứ chuyện gì đều có lý do của mình." Thi Dạ Diễm nhìn về phía cửa phòng của Thi Dạ Triêu."Sau này ra sao chỉ có thể chờ Evan tỉnh lại rồi tự mình quyết định."
"Mẹ cho là Cố Lạc yêu Evan." Kỷ Linh lắc đầu thở dài, xoay người rời đi.
Thi Dạ Diễm cười khổ: Evan, cô ấy yêu anh, cho dù có bao nhiêu âm mưu và tổn thương, đây là chuyện duy nhất em có thể khẳng định.
Người phụ nữ của anh trên đời này là người phụ nữ mạnh mẽ nhất.
. . . . . .
. . . . . .
Thi Dạ Triêu không kịp đến tang lễ của Thi Thác Thần, dĩ nhiên cũng không kịp đến hôn lễ của mình.
Ngày anh thực sự khôi phục lại ý thức, câu nói đầu tiên khi tỉnh lại vẫn như cũ là: Cố Lạc đâu?
. . . . . .
Nếu không có Cố Doãn, không có Thi Dạ Diễm, có lẽ đến chết Thi Dạ Triêu cùng Cố Lạc cũng sẽ không có một đoạn tình cảm như vậy, có lẽ vĩnh viễn chỉ là một đôi người qua đường thoáng gặp.
Hôn lễ đã chuẩn bị từ lâu bị buộc hủy bỏ —— không, là kéo dài có thời hạn.
Đây là ý của Thi Dạ Triêu, 72 không chút do dự theo lời anh nói đi hoãn lại hết tất cả các công việc chuẩn bị cho hôn lễ, nhà họ Thi cũng không giải thích nhiều về nguyên do lần này.
Cố Lạc đã từng nói, anh có năng lực lqd tự lành dồi dào giống như súc sinh, bị thương nặng hơn cũng có thể khôi phục rất nhanh.
Hôm Thi Dạ Triêu có thể xuống giường đi thắp nhang cúng bái cho Thi Thác Thần, 72 cùng Kỷ Linh đi phía sau anh, cảm nhận được bên trong trầm mặc đè nén đau thương.
Dĩ nhiên là Lục Già Việt biết, cho nên mới khẩn trương như thế. “Nếu như không phải do cháu làm sai chuyện, Evan sẽ không ra hạ sách này, chú ấy vì giúp cháu với mẹ, chú ấy yêu mẹ.”
Cho là Kỷ Linh vì chuyện con riêng mới muốn gặp mình, Lục Già Việt vội vã giải thích, “cởi tội” vì Thi Dạ Triêu. Kỷ Linh kinh ngạc với lời đứa nhỏ này nói, “Về chuyện giữa bọn họ, cháu còn biết cái gì?”
Lục Già Việt cúi đầu, đáy mắt hơi hồng, tiếng nói mang theo tiếng khóc nức nở không khỏi động tới dây cung yếu ớt trong lòng Kỷ Linh. “Cháu không biết vì sao mẹ phải làm vậy, chỉ biết mẹ không phải là người xấu, người nhất định có lý do của người, nhưng tuyệt đối không phải để tổn thương Evan, tuyệt đối không phải.”
“Chuyện đã xảy ra, cháu còn có thể