Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.

>Anh ta đi tới phòng của Cố Lạc, nhẹ nhàng mở cửa rồi nhẹ nhàng đóng lại.
"Anh cứ nói đi?" Cố Lạc nhàn nhạt hỏi lại, "Mặc kệ anh muốn đưa tôi cho ai, lợi dụng tôi làm gì đó, tôi đều tình nguyện tin tưởng rằng ở chỗ sâu nhất trong lòng anh vẫn không muốn buông tha tôi, nhưng nếu anh khăng khăng muốn tôi, sau này tôi ——"
Cố Doãn chợt lấy tay che môi của cô, sợ cô nói ra gì đó làm anh ta sợ hãi. "Cho tới bây giờ anh cũng không phải là người tốt, anh không có được cũng sẽ không để cô ấy tốt hơn."
Cố Lạc nhắm mắt lại, xoay người đưa lưng về phía anh ta. "Vậy chúng ta cứ giày vò nhau như vậy đi."
Giữa anh ta và cô không có con đường phía trước, anh ta không thể lui lại được nữa, chỉ có thể dậm chân tại chỗ. "Em có hận anh không?" Cố Doãn chán nản ngã xuống giường ở sau lưng cô, nhìn trần nhà. "Hận, có đúng không?"
Qua thật lâu Cố Lạc mới trả lời anh ta: "Giống như anh hận tôi thôi."
. . . . . .
***
Tại sao vào lúc này Trình Tiếu Nghiên lại tới, tại sao giống như đã sớm sắp xếp xong hết thảy, cô không chịu tiết lộ, Thi Dạ Diễm cũng không biết.
Cô lái xe chở bọn họ đến một căn nhà yên tĩnh, ở đây đã chuẩn bị xong và đầy đủ các thiết bị, phẫu thuật cho Thi Dạ Triêu do Trình Tiếu Nghiên tự mình làm, trong quá trình này Thi Dạ Diễm nửa bước cũng không rời đi.
Khi cắt bỏ quần áo của Thi Dạ Triêu, Thi Dạ Diễm kinh ngạc vì mấy vết sẹo nổi bật trên người anh, gần như đều sát chỗ trí mạng, ngay cả Trình Tiếu Nghiên đang cầm cây kéo trong tay cũng dừng lại.
Phân tích theo tình trạng khôi phục của vết sẹo, chắc là gặp chuyện ở nước K rồi để lại, mà vết sẹo lâu nhất là ở ngực do Chử Dư Tịch để lại cho anh nhiều năm trước, đã nhạt đi chỉ còn lại dấu vết mờ mờ.
Đã qua, trước sau cũng qua rồi.
Rất yêu rất yêu một người, đòi hỏi phải cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện mới có thể hiểu cảm giác này, Thi Dạ Diễm và Du Nguyệt cũng đã từng trải qua rất nhiều trở ngại, nhưng bây giờ ở trước mặt Thi Dạ Triêu, anh lại không nói được gì.
Anh cho rằng trên đời này tình cảm là tốt nhất, cho dù đối mặt với những trở ngại như thế nào, đối mặt với bao nhiêu gian nan hiểm trở, cho dù cách xa nhau vạn dặm, cho dù tất cả mọi người đều không nhìn thấy hi vọng, chỉ biết ở một thế giới khác người kia thật ra chưa bao giờ buông tha mình. . . . . .
Thi Dạ Triêu và Cố Lạc biết nhau nhiều năm như vậy, từ lúc đầu là người lạ gặp nhau cho tới bây giờ là cả hai cùng bị thương, Thi Dạ Diễm không tham dự nhiều, nhưng nhìn thấy những thứ này ở chỗ anh đã đủ để Thi Dạ Diễm hiểu rõ phần tình cảm này sâu nặng ra sao ở trong lòng hai người.
Có lẽ lỗi sai lớn nhất của con người là một lần lại một lần đánh giá mình quá cao, luôn cho là có thể thừa nhận, lúc để lộ ra bộ mặt thất bại thảm hại, không chịu nổi một kích.
Nhưng tất cả âm mưu và tổn thương, ghen tị và thù hận, trước sự sống chết lại không đáng giá một đồng, chỉ có Cố Lạc có thể thấy rõ, chỉ có cô có thể làm được, bởi vì ông trời chỉ con đường này cho cô.
Khi đó Thi Dạ Triêu không thật sự muốn nổ súng về phía anh, Thi Dạ Diễm hiểu ánh mắt của anh, cổ tay phải của anh bị thương ở nước K sau này vẫn chưa khôi phục lại độ linh hoạt như trước đây, coi như Cố Lạc sẽ liều mạng ngăn cản, nhưng phát súng kia bắn vào người anh, Thi Dạ Diễm tin tưởng tuyệt đối không phải Cố Lạc cố ý.
. . . . . .
Nghiêm túc nhớ lại lúc ấy những chi tiết nhỏ sau khi cây súng kia rơi vào tay Cố Lạc, chợt thấy rằng sau đó gần như cô không dùng tay phải nữa. . . . . .
Bởi vì quá hiểu rõ chứng khoán của Lôi thị, một khả năng hiện ra ở trong đầu, Thi Dạ Diễm buồn phiền nhưng cũng đau đớn.
Một lần vô tình lau súng cướp cò, làm vỡ tâm của hai người.
"Trình tiểu thư." Anh chợt mở miệng nói.
Trình Tiếu Nghiên đang chuyên tâm xử lý vết thương của Thi Dạ Triêu, không ngẩng đầu lên, cũng không lên tiếng.
Thi Dạ Diễm quan sát người phụ nữ bình tĩnh này, nói ra suy đoán trong lòng. "Cô tới giúp chúng tôi là vì người kia sao?"
Trình Tiếu Nghiên hơi ngẩng lên, khẩu trang che mặt của cô, chỉ lộ ra hai mắt to đen trắng rõ ràng nhìn kỹ anh, lại nhìn mắt đang hôn mê của Thi Dạ Triêu, sau đó cúi đầu tiếp tục phẫu thuật.
"Tôi đã đồng ý với cô ấy không nói cho ai hết."
Cô nói tiếng Anh, vì vậy từ “cô” trong câu nói đó đã cho Thi Dạ Diễm đáp án.
Đó là ngay trước khi xảy ra chuyện ở nước K Cố Lạc nhờ cô một chuyện, cũng là trước khi Trình Tiếu Nghiên đang bất chấp tất cả để rời đi.
Thi Dạ Diễm không nói một lúc lâu, nghiêng đầu nhìn đêm tối vô tận ngoài cửa sổ, nghĩ tới ý định của Cố Lạc, để hôm nay đoạn tuyệt với Thi Dạ Triêu rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu thứ.
. . . . . .
. . . . . .
Phẫu thuật rất thuận lợi, Thi Dạ Triêu mất máu quá nhiều, hôn mê sâu, sau đó bắt đầu liên tục sốt cao.
Trình Tiếu Nghiên dùng rất nhiều phương pháp vẫn không thể làm giảm nhiệt độ cơ thể của anh xuống, chỉ có thể lựa chọn phương pháp vật lý hạ nhiệt nguyên thủy nhất, dùng vải mềm thấm rượu cồn lau thân thể của anh.
Lúc đó, Thi Dạ Triêu tỉnh lại mấy lần, nhưng ý thức trước