XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

y cầm thùng nước dùng sức giơ qua đỉnh đầu, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, cổ tay lật lại để thùng nước đổ thẳng xuống đầu.
Trong nháy mắt tóc và quần áo ướt đẫm, nước lạnh chảy xuôi theo cằm, cô giống như búp bê vải mới vớt từ trong nước ra, nhếch nhác không chịu nổi.
Ngải Tư được cử theo canh chừng cô, đi tới cởi áo khoác choàng lên người cô, xoa xoa mặt của cô. "Cô vẫn luôn có thể làm ra chuyện khiến tôi bội phục."
Cố Lạc máy móc nhìn anh ta, đôi môi khẽ mấp máy, Ngải Tư hình như nhìn thấy trong mắt cô có thứ gì đó chảy ra —— hay chỉ là nước chảy qua mặt cô —— mà thôi.
Anh ta cười mình nhất định là nhìn lầm rồi, người phụ nữ này còn kiên cường hơn đàn ông sao có thể khóc chứ. Người tụ tập xung quanh ngày càng nhiều, Ngải Tư lái xe chạy đến trước máy ròng rọc nước.
Từ sân bay đi ra, không khí ngột ngạt nặng nề khiến Ngải Tư không chịu nổi, dừng xe ở ven đường, buồn bực đốt điếu thuốc, nói: "Cho cô nửa giờ, đủ chưa?"
Cố Lạc ngồi ở ghế phụ nhắm mắt lại không lên tiếng, sau đó nghe được anh xuống xe và tiếng đóng cửa xe.
Ngải Tư đứng hút thuốc cách xe mười mét, nhìn Cố Lạc im lặng ngồi trong xe, anh ta xoay người nhìn về hướng bắc, sâu kín than thở đó là hướng Canada, tâm của Cố Lạc ở đó. Anh ta không biết đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng tóm lại là vì Thi Dạ Triêu.
Ngải Tư hút vài điếu thuốc xong, trở lại trong xe: "Cố Lạc, nếu cô muốn quay về bên cạnh anh ta thì bây giờ tôi sẽ quay đầu xe lại đi ra sân bay."
Anh ta không thấy nước mắt trên mặt Cố Lạc nhưng lại vẫn có thể cảm giác được lòng cô đang khóc, anh ta hi vọng cô gật đầu, nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì.
"Người phụ nữ bướng bỉnh chết tiệt này." Ngải Tư bất đắc dĩ, "Tôi không hiểu rốt cuộc cô đang nghĩ gì."
. . . . . .
Thi Dạ Diễm cảm thấy bông tai này chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt với Thi Dạ Triêu và Cố Lạc, nếu không sao lúc anh nhìn thấy nó thì ánh mắt đang u ám lóe lên ánh sáng chứ.
Mấy ngày sau, lúc Thi Dạ Diễm lại đến thăm anh thì Thi Dạ Triêu hỏi cậu ta một câu: "Có phải em biết chuyện gì đúng không?"
"Chuyện gì?" Thi Dạ Diễm giả bộ ngu.
"Một vài chuyện của cô ấy nhưng anh không biết."
"Cô ấy chỉ nói em trả vật này lại cho anh." Thi Dạ Diễm luôn cảm thấy nói dối là kỹ thuật rất khó, anh không giỏi nói dối, mà Thi Dạ Triêu lại là một người thông minh, chẳng trách Cố Lạc lại nói ra lời nói tàn nhẫn kia để tổn thương Thi Dạ Triêu, ngay cả anh cũng không nghe nổi, huống hồ là một người đàn ông vì cô mà một mình xông vào hang hổ.
Nhưng tất cả sự tàn nhẫn tổn thương và lời nói dối, cũng chỉ vì thành toàn cho một phần tình cảm của Cố Lạc.
Sau đó Thi Dạ Triêu trở lại Vancouver, mọi thứ trong nhà vẫn là dáng vẻ đó khi cô ở đây, trong tủ quần áo hơn một nửa đều là quần áo của cô, phần lớn đều chưa mặc, trên bàn trang điểm mỹ phẩm dưỡng da của cô, trong phòng tắm có bàn chãi đánh răng của cô, khắp nơi đều là bóng dáng của cô. . . . . .
Quá trình một người tiến vào trong lòng của một người khác giống như hạt giống gieo vào trong đất vậy, im lặng mọc rể, im lặng nảy mầm, không ai nghe thấy tiếng động, không ai thấy nó chui từ dưới đất lên, tất cả đều im lặng. Nhưng có một ngày bạn quay đầu lại nhìn, sẽ phát hiện ra mọi thứ bạn thay đổi long trời lở đất là vì cô, hạt giống lúc đầu kia, trong lúc bạn không để ý đã lớn thành một cây đại thụ che trời rồi.
Lúc đầu cho là chuyện rất khó thay đổi, nhưng hôm nay đã thay đổi rồi.
Thi Dạ Triêu một mình ở trong phòng, trước mắt đều bóng dáng của cô, cảm thấy khi hít thở đều rất đau, anh đi tới trước cửa phòng của Thi Già Việt, vừa mới giơ tay còn chưa gõ cửa thì cửa liền mở ra. Thi Già Việt thấy anh sững sờ, vẻ mặt Thi Dạ Triêu không biểu cảm gì, nói dối: "Ba tới nhìn con một chút, tại sao còn chưa ngủ?"
Thi Già Việt vuốt vuốt chóp mũi đỏ bừng. "Không có mẹ kể chuyện xưa trước khi ngủ cho con nghe nên không ngủ được."
Tên nhóc lừa gạt nói dối này, nó xem thường nhất là đứa trẻ đã lớn rồi còn muốn người lớn kể chuyện xưa trước khi ngủ.
Nhưng hôm nay Thi Dạ Triêu lại hết sức cảm ơn khi nghe cậu nhóc nói vậy, vì vậy một đêm đó một lớn một nhỏ, lần đầu tiên nằm chung một giường.
Thi Già Việt tìm một quyển trên giá sách đưa cho anh, chui vào kéo chăn lên, vẻ mặt mong chờ. Thi Dạ Triêu lật tờ đầu tiên, "Đây là nhật ký của con sao?"
"Con không có sách đó." Thi Già Việt thật thà nói, "Đây là con và mẹ cùng nhau viết nhật ký, con nghe cái này là được rồi."
Vết thương của Thi Dạ Triêu chưa lành hẳn nên không thể ngồi lâu, dựa vào đầu giường thuận tay lật một tờ, đọc:
—— thứ tư, ngày x tháng x năm x.
Tôi nghi ngờ ba của Già Già phải là một người rất thông minh, chí ít chỉ số thông minh rất cao mới có thể cho con anh ta gien tốt như vậy, con mới bốn tháng thì đã bắt đầu gọi mẹ không rõ rồi.
. . . . . .
Thứ hai, ngày x tháng x năm x.
Có phải đứa bé nào cũng nghịch ngợm giống Già Già không? Thật muốn chết mà, nuôi con thật sự là một chuyện không dễ dàng.
. . . . . .
Mắt Thi Già Việt hơi đỏ, tay nhỏ b