Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.
n thấy, đem thân thể cường tráng của Từ Ngao nhìn mấy lần."Thế nào không bật đèn? Lén lút."
Từ Ngao vội vàng che lại bộ vị trọng yếu nhô lên, mặc dù ngang hông anh vẫn còn quấn khăn tắm ."Tại sao là cô? Nhan Hạ đâu?"
Cố Lạc nhất thời liền biết mục đích anh tới, liền cười: "Hai người các anh không phải là chia tay sao? Còn tới nhà cô ấy làm gì?"
"Chia tay thì không được ôn chuyện?" Từ Ngao mặt dày khoác lác.
"Loại chuyện cũ gì cần trước đó tắm rửa, còn phải cởi thành ra như vậy đợi cô ấy trở lại vác súng ra trận?" Cố Lạc cho anh một vẻ mặt trẻ con không thể dạy."Không phải là tôi đã nói anh, anh không thể lãng mạn một chút, dịu dàng một chút sao? Nhan Hạ tại sao lại chia tay với anh? Thế nào một ít trí nhớ đều không có?"
Từ Ngao bất cứ chuyện gì đều can đảm cẩn trọng có được ưu thế tuyệt đối, duy chỉ ở phương diện phụ nữ này anh lại không xoay chuyển, dù trong nhiệm vụ anh kiên nhẫn vô cùng một khi đụng phải phụ nữ, cũng chỉ còn lại có cái rắm, mặc dù không đến nỗi không có hạn cuối giống như Ace, nhưng Ace dầu gì đã trải qua tình trường thủ đoạn tán gái còn cao minh hơn anh nhiều. Phụ nữ bị Từ Ngao hấp dẫn cũng không ít, nhưng có thể kiên trì lui tới lâu dài cũng chỉ có Nhan Hạ.
Cố Lạc cũng vì bọn họ tiếc nuối, nhưng tối nay nhìn phương thức Từ Ngao "ngoài ý muốn" ra sân, cũng chỉ cảm thấy hắn là đáng đời rồi.
Nhan Hạ cùng hoa đào vẫn còn tiền tấu kỳ liền bị một cuộc điện thoại của Cố Lạc kêu trở lại.
"Làm sao vậy làm sao vậy?" Vào cửa nhìn thấy Tề Ngao đã mặc chỉnh tề công khai ngồi ở nhà mình vẻ mặt bỗng dưng dừng lại, Nhan hạ đáy mắt ảm ảm, ngay sau đó lại khôi phục như thường."Ơ, thật là đã lâu không gặp khách ít đến."
Quả thật đã lâu không gặp, người phụ nữ này lại nhiều hơn một chút phong tao, Từ Ngao trong lòng vừa giận dấy lên ngọn lửa, liên tiếp nháy mắt cho Cố Lạc. Cố Lạc mang theo túi xách vừa muốn tự động lui khỏi trường, Từ Ngao lại lên tiếng: "Cô đừng đi xa, chờ tôi một giờ kết thúc chiến đấu, còn có việc nói cho co."
Cố Lạc ở gần đó tản bộ chừng gần hai giờ, gọi cho Từ Ngao một cuộc điện thoại, liền nghe hắn đang bên kia hơi thở không yên, tiếng nói khàn khàn chỉ dặn dò bốn chữ: "Tại chỗ đợi lệnh!"
Phối hợp với một tiếng phụ nữ rên ngâm đè nén rất nhỏ, Cố Lạc cũng biết "chiến đấu" đúng như hỏa như tử. (cv là đồ nhưng từ này tra google cũng có nghĩa là tử)
Chờ Từ Ngao rốt cuộc giải quyết Nhan Hạ, Cố Lạc cũng đã chạy về nhà."Có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói."
"Cô thế nào không nghe mệnh lệnh cấp trên đây?" Từ Ngao toàn thân sung sướng nằm ở trên giường lớn của Nhan Hạ, hời hợt trách cứ .
"Từ Ngao, chợt phát hiện anh cũng rất hèn hạ." Cô nói xong liền ngắt máy, đi ra bên ngoài bắt đầu làm vận động.
Từ Ngao gọi lại điện thoại cho cô không được, vì vậy đã gửi đi tin nhắn: thật có việc cùng cô nói, ở nhà chờ tôi đến tìm cô.
Cố Lạc làm xong vận động, mồ hôi đầm đìa, mới vừa cởi quần áo chuẩn bị ở trong bồn tắm thoải mái tắm một cái lại nghe thấy có người gõ cửa, không thể làm gì khác hơn là mặc áo tắm ra ngoài mở cửa. Ngoài cửa chính là Từ Ngao, thấy cô hình tượng như thế, mày rậm nhướng lên, đưa cổ hướng bên trong nhìn.
"Ta tới là không đúng lúc? Giấu đàn ông?"
"Đúng, giấu đàn ông, thực không khéo." Cố Lạc hai cánh tay ôm ngực ngăn ở cửa, không muốn cho hắn vào nhà.
Từ Ngao biết mình đem cô phơi nắng mới chọc cô mất hứng, răng trắng vừa lộ."Thật sự giận tôi?"
"Làm sao dám, đội trưởng."
Cố Lạc lành lạnh giễu cợt, chọc cười Từ Ngao, đưa tay lay lay tóc cô buông lỏng, lại siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô."Tiểu Lạc Lạc."
Cố Lạc nghiêng đầu né tránh anh, không nhịn được cười."Tôi đều đã trưởng thành, anh còn bộ dáng này?"
"Bao nhiêu cũng là Tiểu Lạc Lạc của anh." Từ Ngao lớn tuổi hơn cô ước chừng hơn 10 tuổi, từ lúc cô bị Cố Doãn đưa đến dưới tay anh, hai người ăn ngủ huấn luyện đều ở cùng một chỗ, nói là Từ Ngao nhìn cô lớn lên cũng không quá đáng. Huấn luyện viên, cấp trên, đồng bạn, anh trai, bạn bè, anh ở trong cuộc đời Cố Lạc sắm rất nhiều vai trò, đối với cô mà nói đều là cực kỳ quan trọng. Có nhiều thời điểm, so với Cố Doãn anh càng giống như người thân của cô.
Từ Ngao lần này tới chủ yếu là vì nói cho cô biết một tin, thuận tiện tới cùng Nhan Hạ ôn chuyện, mặc dù ở trong mắt cố lạc thì quan hệ giữa chủ yếu và thứ yếu phải ngược lại mới đúng.
"Cố tiên sinh sắp tới sẽ đến Vancouver, chuyện Lục Kya Việt em cẩn thận một chút."
Vị Cố tiên sinh này dĩ nhiên chỉ là Cố Bạch Bùi, xem ra cô lại phải suy nghĩ đem Lục Kya Việt đưa đến chỗ anh trai của Nhan Hạ tránh sóng gió.
Lục Kya Việt biết được chuyện này, có chút tâm tình nho nhỏ."Lần này cần đi bao lâu?"
"Cũng sẽ không quá lâu, chờ ông ấy đi mẹ lập tức đón con trở lại." Cố Lạc cho là vật nhỏ này không bỏ được Thi Duy Ân, ngồi đối diện nó, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của vẫn còn ngây thơ nhưng đã có thể nhìn ra vẻ mặt trai đẹp."Giận mẹ sao?"
Lục Kya Việt lắc đầu, "Con chỉ muốn mau mau lớn lên, không để cho mẹ khổ cực vì bảo vệ con nữa, con muốn bảo vệ mẹ. . .