Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
. . . Cùng Ân Ân."
Cố Lạc trong lòng đau xót, cùng mi tâm của nó vô cùng thân mật cọ cọ."Kya Kya ngoan."
"Mẹ cũng ngoan." Lục Kya Việt ngửa đầu ở cô trán hôn xuống."Cố tiên sinh tới làm cái gì?"
Cố Lạc suy tư, "Có lẽ là vì chuyện gả mẹ ra ngoài đi, có muốn có một người ba hay không?"
Lục Kya Việt run rẩy mở to mắt, trong mắt thoáng qua giãy giụa, sau đó là kiên định."Con có mẹ là đủ rồi. . . . . . Mẹ, mẹ biết người phải gả là ai không?"
Cố Lạc thành thực lắc đầu một cái, "Không biết là ai, dù sao. . . . . ." Cô dừng một chút, "Dù sao vẫn lập gia đình ."
Lục Kya Việt trầm mặc thật lâu, nói: "Con nhất định sẽ cưới Ân Ân về."
Cố Lạc cười nó còn nhỏ tuổi như vậy liền bắt đầu nhớ thương con gái, Lục Kya Việt không có phản bác, cậu biết chỉ có như vậy, mẹ cùng Er¬ic mới có thể coi như là người một nhà.(mỗi mũi tên trúng hai đích >_<)
Đêm hôm trước chuẩn bị đưa Lục Kya Việt đi, Thi Dạ Triêu không mời mà tới.
Anh nhàn nhã tựa vào cổng bên cạnh hàng rào bằng hoa các loại, qua thật lâu mới có người đến mở cửa cho anh. Lục Kya Việt nắm tay cầm cửa, một bộ dáng đề phòng nhìn anh."Xin hỏi chú có chuyện gì sao?"
Thi Dạ Triêu không để ý cậu, lướt qua cậu đi thẳng vào.
Đây là lần đầu tiên anh tới nơi ở của Cố Lạc—— nói chuẩn xác là là nơi ở cduar Cố Lạc cùng cái vật nhỏ này. Phòng ốc diện tích không tính là quá lớn, trang trí cũng cùng gia đình bình thường không khác, không giá rẻ nhưng cũng không xa xỉ, ít nhất trong mắt anh vô cùng không hợp thân phận tiểu thư Cố gia của cô, nhưng khắp nơi lại để lộ ra một chút tình cảm: ở góc vẽ nguệch ngoạc, đèn đặt dưới đất khoác lên cái chụp thủ công, lót ghế và chén tự chế, khay trà, tủ thấp cùng trên bệ cửa sổ thành hàng trưng bày thực vật nhỏ, trên ghế sa lon tùy ý ném hai bộ quần áo, áo lót, còn có mấy vật linh tinh. . . . . .
Lục Kya Việt theo ánh mắt của anh nhìn lại, khẽ cau mày: hắn mới không có chú ý một chút người phụ nữu này lại ném đồ linh tinh. Lục Kya Việt vội vàng đem quần áo xếp ngay ngắn đem về phòng cô đi, trở về lần nữa lúc Thi Dạ Triêu gần như đã đem cả phòng ốc cũng quan sát qua một vòng, "Các người bình thường thì ở lại đây?"
Lục Kya Việt không trả lời, đi đến tủ lạnh cầm một lon cola cùng một chai nước suối để trước mặt anh."Có lẽ chú uống không quen, nhưng chỉ có thứ này thôi."
Thi Dạ Triêu có thể cảm thấy cái vật nhỏ này đối với mình có địch ý, địch ý này tới có chút không giải thích được, lần trước lúc ở chung một chỗ ăn cơm nó còn như tiểu thân sĩ. Anh cẩn thận chu đáo đánh giá tướng mạo Lục Kya Việt một lát, môi hồng răng trắng, mày rậm mắt đen, còn có phong cách trầm ổn không hợp với lưad tuổi của nó, đáy mắt có gì đó so những đứa trẻ khác phức tạp hơn một chút.
"Cậu và Cố Lạc rốt cuộc là quan hệ như thế nào?"
Lục Kya Việt hiển nhiên cự tuyệt đàm luận cái đề tài này, cái miệng nhỏ nhắn mím môi, mắt đen bóng cũng quan sát anh."Chú và Lạc Lạc là quan hệ gì?" (^^)
Thi Dạ Triêu mở chốt nắp bình uống nước suối, đây là hỏi đến anh: anh và Cố Lạc hiện tại tính là quan hệ gì?
Khi hai anh em bọn họ vẫn còn đang đấu đá thì anh và Cố Lạc dĩ nhiên là quan hệ thù địch, nhưng là bây giờ Thi Dạ Diễm đã bị anh bức ra khỏi Thi gia, vì vợ con đã sớm bắt đầu lên phiêu bạc nghiêm chỉnh buôn bán, anh vẫn cố gắng tránh vướng mắc cùng giảm bớt tình anh em bấp bênh của bọn họ. Nếu như tính luôn hai đêm bọn họ ngủ với nhau kia, dưới tình huống này, anh và Cố Lạc phải là quan hệ thế nào?
"Cậu cho là thế nào?"
"Ít nhất không phải bạn bè."
"Tôi có thể xin hỏi Lục tiên sinh đối với bạn bè là định nghĩa như thế nào sao?"
Thi Dạ Triêu có chút buồn cười hỏi cậu, Lục Kya Việt vẻ mặt nghiêm túc: "ví dụ như cô và Er¬ic như vậy, chính là bạn bè, cùng chú không phải."
Thi Dạ Triêu ý vị không rõ cười, khóe miệng giương lên thật cao."Sai lầm rồi, ta cùng Cố Lạc theo một ý nghĩa nào đó cũng là bạn bè."
"Phương diện nào?"
Cố Lạc tắm xong ra ngoài bị Thi Dạ Triêu bỗng nhiên xuất hiện ở nhà mình dọa sợ hết hồn.
"Lục Kya Việt!" Cố Lạc mặc đồ ngủ đứng ở cửa phòng, tóc nửa ướt phân tán khoác lên vai."Đi về phòng làm bài tập."
Lục Kya Việt rất nghe lời trở về phòng, đem không gian tặng cho hai người. Cố Lạc nhanh chóng đóng cửa sổ phòng khách kéo rèm cửa sổ, đem cửa lớn mở ra khe hở cẩn thận nhìn ra ngoài, không có phát hiện cái gì khả nghi mới đóng chặt cửa phòng.
"Sợ cùng anh lén lút yêu đương bị phát hiện?" Thi Dạ Triêu vặn mở nắp bình, đi tới phía trước cửa sổ “rẹt” một cái đem rèm cửa sổ giương mở. Cố Lạc mấy bước đã chạy tới lần nữa kéo xuống rèm cửa sổ đồng thời lấy một tay đẩy anh đè lên tường, cánh tay chống đỡ cổ họng của anh, có chút hung dữ chất vấn."Anh tới nơi này làm gì?"
Thi Dạ Triêu lại ngửi thấy được trên người cô cái loại hơi thở sạch sẽ đó, nghiêng nghiêng đầu không dễ dàng phát giác đến gần cô mấy phân."Tìm đến nơi em trốn tránh thật đúng là không dễ dàng, Vancouver đều sắp bị anh lật một nửa."
Cố Lạc đang suy tính có nên dọn nhà hay không, nghe lời của anh khẽ cau mày."Tìm tôi? Nhớ lần trư