Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
, lúc lên máy bay Cố Lạc mới phát hiện ra chỗ mình ngồi cùng Tác Nhĩ là song song kề bên. Tác Nhĩ vừa đi lên liền nhắm mắt nghỉ ngơi không dự định quấy rầy cô, huống chi giữa hai vị trí cách chút cự ly, Từ Ngao cho cô một ánh mắt an tâm, Cố Lạc mới ngồi xuống cài dây an toàn.
"Tôi rốt cuộc biết lần đó vẻ mặt cô ấy là thế nào rồi." Ace nhỏ giọng nói: "Đổi thành người khác dùng ánh mắt ấy nhìn cô ấy, sớm bị cô ấy ném qua vai đi."
Từ Ngao kéo khóe miệng, liếc nhìn tạp chí."Cậu bị ném mấy lần?"
Ace ngượng ngùng cười."Không nhiều lắm, đủ hiểu ra vài năm rồi."
***
Thời điểm khi bọn họ bay đến nước Z, Lục Kya Việt sau khi tan học một mình đón xe đi mua quà sinh nhật cho Thi Duy Ân, mấy ngày sau chính là sinh nhật bảy tuổi của cô nhóc. Cố Lạc ở chỗ Nhan Hạ để lại một tấm thẻ, lúc cô không có ở bên cạnh Lục Kya Việt thì tất cả chi tiêu của nó đều ở trong cái thẻ kia. Lục Kya Việt đi rất nhiều nơi chọn lựa quà tặng cho cô nhóc, bởi vì không biết đưa cho cô nhóc cái gì, do dự quyết định mua hết toàn bộ.
Trở lại nhà Nhan Hạ, cô còn chưa có trở lại, Lục Kya Việt đem toàn bộ quà tặng theo thứ tự gạt ra, lại đem tiền chạy đi mua hộp đóng gói. Thi Duy Ân thích màu sáng, mà mấy cái hộp bao bên ngoài trang trí phần lớn là màu đậm .
Thi Dạ Triêu từ một tiệc rượu ra ngoài, thời gian không còn sớm, 72 vừa lái xe vừa hỏi anh: "Trực tiếp về nhà sao?"
Anh chợt nghĩ đến trong nhà có người phụ nữ phiền toái đó ở."Không."
"Muốn đi đâu?"
Thi Dạ Triêu báo địa chỉ, 72 âm thầm nhướng lông mày mao: nhà Cố Lạc.
Kết quả tự nhiên chụp hụt, lại quay đầu chuẩn bị đi đến nhà trọ của cô ấy, lại ngoài ý ở trên đường muốn thấy một màn thú vị. Thi Dạ Triêu phân phó 72 đem xe dừng ở ven đường, hạ cửa xe xuống nhìn sang.
72 không hiểu, mấy đứa trẻ đánh nhau có cái gì tốt để nhìn? Nói chuẩn xác là một đứa trẻ đối chiến mấy đứa trẻ —— không, là một đứa bé đang bị mấy đứa trẻ đánh.
Lục Kya Việt lại một lần bị đánh ngã trên mặt đất, trên mặt trúng một quyền, trong miệng nhất thời cảm thấy nóng hầm hập, còn chưa có bò dậy lại bị người đá mấy đá, khắp nơi đều đau, nhưng chính là không có nói ra một tiếng cầu xin tha thứ hoặc kêu đau.
Thi Dạ Triêu đốt điếu thuốc, thảnh thơi ngồi ở trong xe nhìn một màn này: Lục Kya Việt. . . . . .
Tuổi mấy đứa bé nhìn qua cũng lớn hơn so với Lục Kya Việt một chút, thể trạng cũng khỏe mạnh hơn so với nó, xuống tay không nhẹ không nặng, quyền cước tương gia khiến Lục Kya Việt chịu không ít thua thiệt.
Thi Dạ Triêu hút xong điếu thuốc này, mới mở miệng yếu ớt: "Cô trở về trước đi."
72 mặc dù hiếu kỳ, nhưng từ trước đến giờ rất ít nói nhiều, xuống xe mắt lại nhìn đứa trẻ bị đánh ở bên kia, quay người chặn một chiếc xe rồi rời đi.
Đám trẻ kia rốt cuộc dừng tay, đứa cầm đầu cảm thấy chưa đã ghiền, lại nhấc chân hung hăng đạp mấy cái lên mấy cái túi giấy lớn rơi vãi ở trên đất. Lục Kya Việt mặt đen lại, vùng vẫy nửa ngày cũng không thể ngồi dậy, cũng rước lấy thanh âm châm biếm của đám trẻ kia.
Sau đó có người cảm thấy có cái gì không đúng, xoay người lại đã nhìn thấy người đàn ông cao lớn tựa vào trước xe đang nhìn bên này. Đám con nít trực giác luôn là chuẩn nhất, cảm thấy người này không dễ chọc, kiêng kỵ cảm giác bị áp bức vô hình trên người anh, uy hiếp Lục Kya Việt mấy câu liền vội vã chạy mất.
***
Lục Kya việt nằm ở ghế sa lon màu trắng bằng da thật hết sức không được tự nhiên, trên ghế sa lon phủ lên một tầng vải vóc thật mỏng để trang trí, chính mình là một thân dơ bẩn khó tránh khỏi sẽ dính vào đi.
Thi Dạ Triêu cầm lên cái hòm thuốc xuống lầu dưới liền nhìn thấy trên ghế sa lon kia một bóng người nhỏ bé ngồi thẳng tắp, ngồi vào bên cạnh cậu, bắt đầu rửa sạch mấy chỗ bị đã thương tương đối nghiêm trọng trên người cậu, sau đó lại bắt đầu thoa thuốc cho cậu.
Vốn là việc rửa sạch vết thương bôi thuốc này, anh có thể gọi 72 đến làm. Thi Dạ Triêu là lần đầu tiên hạ mình phục vụ một người cùng mình không có quan hệ gì, vẫn còn là trẻ con.
Thủ pháp của anh chuyên nghiệp nhưng cũng không dịu dàng, Lục Kya Việt toàn bộ quá trình chỉ cắn chặt, chỉ ngẫu nhiên phát ra kêu rên nho nhỏ, sau đó đem đôi môi cắn chặt hơn. Thi Dạ Triêu cầm lấy băng gạc tỉ mỉ quấn ở trên cánh tay nhỏ của cậu: "Còn tưởng rằng con trai Cố Lạc thế nào cũng phải có một hai chiêu, mẹ cậu không có dạy cậu công phu? Không sợ cậu ở bên ngoài thua thiệt?"
Đánh nhau thì động tác Lục Kya Việt coi như linh hoạt, nhưng nhìn ra một ít công phu cũng không có, điều này làm cho anh khẽ lấy làm kinh hãi.
Trừ bỏ Nhan Hạ Nhan Hàn cùng Thi Dạ Diễm, Lục Kya Việt đã dưỡng thành thói quen im lặng mặc kệ kẻ nào đàm luận Cố Lạc, thậm chí ngay cả chuyện của mình cũng sẽ không nói nhiều một chữ, đây là từ nhỏ Cố Lạc giáo dục thành, là vì an toàn của cậu. Mà đối mặt Thi Dạ Triêu, Lục Kya Việt không biết nên xác định vị trí người này như thế nào, rõ ràng nên đem hắn phân chia đến phạm vi không được phép kia, nhưng trên thực tế nói hay không nó