Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
nh là người phụ nữ đã từng bị anh vây ở bên cạnh hai năm.
Quá nhiều chuyện cũ, bị Thi Dạ Triêu ngăn chặn lại, không thể nghĩ, không muốn nghĩ.
***
Cố Lạc lúc trước từng ác ý đã hỏi anh là có đi tham gia hôn lễ của bọn họ hay không, Thi Dạ Triêu lúc ấy quả thật có ý tưởng bóp chết cô. Nhưng là không quá vài ngày, sau khi anh nhận được điện thoại của Thi Dạ Diễm, người muốn bóp chết lại biến thành em trai anh.
"Miami bên kia xảy ra chút vấn đề, em phải tự mình đi xử lý." Thi Dạ Diễm ở trong điện thoại hơi trầm mặc chốc lát, nói: "Anh thay em mang con gái qua bên kia."
". . . . . ."
"Thuận tiện gặp lại người tình cũ."
Thi Dạ Diễm không sợ chết chế nhạo, chọc đúng huyệt chết của anh, lấy được đáp án là bên kia ống nghe truyền đến tút tút tút —— Thi Dạ Triêu trực tiếp cúp điện thoại.
Ước chừng hai giờ sau, Thi Duy Ân gõ cánh cửa phòng làm việc của Thi Dạ Triêu, ngọt ngào cùng anh chào hỏi. Đi theo phía sau dĩ nhiên là người ba cô thích nhất, Thi Dạ Diễm đem vé máy bay để xuống trước mặt anh."Anh có thể chuẩn bị một chút đến sân bay rồi, đừng nhầm thời gian."
Thi Dạ Triêu lông mày xinh đẹp rốt cuộc vặn lại, "Anh có đồng ý với chú sao?"
"Không cần đồng ý với em, đồng ý con gái của em là được."
Trên cánh tay nhỏ của Thi Duy Ân vác cái ba lô nhỏ leo lên trên đùi anh, nghiêng đầu hỏi: "Đồng ý con nha, chúng ta cùng đi gặp mợ nhỏ Tịch Tịch, hai người không phải biết sao? Cha nói hai người. . . . . . Ưmh." Cô cắn môi dưới giương mắt nhìn trời suy tư, "Đúng rồi! Cha nói bác cùng mợ nhỏ Tịch Tịch quan hệ không phải là ít."
Thi Dạ Triêu sắc mặt trầm xuống, ánh mắt giết người nhìn chằm chằm người khởi xướng. Thi Dạ Diễm khí định thần nhàn: "Không cần nhìn em như vậy...em cũng không muốn như vậy, Bách Vĩ hình như đi cùng em, nếu không em cũng sẽ không đem con gái giao cho anh, người khác em không yên lòng."
Đối mặt với người anh trai đã từng suýt chút nữa thì lấy mạng của mình nói ra những lời này thật có chút buồn cười, nhưng có một thứ Thi Dạ Diễm không phủ nhận được: Thi Dạ Triêu đối với người khác âm hiểm ác độc đi nữa, bao gồm đối với mình, nhưng đối với Tiểu Trà Diệp thương yêu chưa bao giờ kém hơn so với anh.
Cứ như vậy, Thi Dạ Triêu cực kỳ không tình nguyện cộng thêm tâm tình phức tạp mang theo Thi Duy Ân đi lên chuyến bay đi đến nước Z, cũng ở nơi này ngoài ý muốn gặp được người có chút ngày ngày không có thấy: Cố Lạc.
Việc đời biến đổi thất thường.
Cũng có khi, thay đổi chỉ là chúng ta.
Ở trên đời này, trừ con gái, người phụ nữ có thể khiến cho Thi Dạ Diễm bỏ xuống tư thái đi dụ dỗ đi cưng chiều chỉ có Du Nguyệt Như.
Mà Du Nguyệt Như vốn là họ Hoàng Phủ, là trưởng nữ họ Hoàng Phủ một trong những gia tộc lớn đứng đầu ở thành T, cái gia tộc khổng lổ này nó mỗi một chi hệ thống mạng lưới liên lạc đều là tinh vi. Phía dưới Du Nguyệt Như còn có hai người em trai một người em gái, trưởng tử Hoàng Phủ Luật thật sự là xứng đáng cái tên Thái Tử Gia.
Ước chừng là ở mấy năm trước kia, chính là thời điểm Thi Dạ Diễm trẻ tuổi khí thịnh (nóng nảy), bởi vì một ít chuyện cùng Hoàng Phủ Luật biến thành tử địch (kẻ thù một mất một còn). Hai người ác đấu suýt nữa khiến số mạng Thái Tử Gia thân phận tôn quý này tha hương không còn nữa, may nhờ có Thi Dạ Triêu ra tay cứu giúp.
Vì không để cho hôn lễ có bất kỳ chút sai lầm, Du Nguyệt Như loay hoay ngay cả con gái cũng không có thời gian gặp, Thi Duy Ân bị vắng vẻ lại chạy về khách sạn. Thi Dạ Triêu kinh ngạc, "Tại sao trở lại?"
"Mẹ không có thời gian để ý đến con." Thi Duy Ân phùng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, thân thể nhỏ bé hướng trên ghế sa lon vừa ngã.
Thi Dạ Triêu kêu một bàn đồ ăn cô thích cho cô giết thời gian, Thi Duy Ân lại chơi game máy tính thật lâu, thời gian vẫn còn sớm, đôi mắt nhỏ như hạt châu của cô lưu chuyển một cái, rót ly cola bưng trong tay đi đến bên Thi Dạ Triêu, ngó ngó máy vi tính của anh.
"Bác đang làm gì nha?"
Phía trên là một đống đồ cô xem không hiểu: bảng số liệu, hình ảnh mô hình. . . . . . Có mấy thứ cô hiểu được, hình như là súng đạn gì đó."Kya Kya cũng thích loay hoay những thứ này, các ngươi có thể trao đổi một chút nha!"
Cô ở bên cạnh anh nhích tới nhích lui rõ ràng là dáng vẻ có chuyện, còn cố ý trước khiến cho anh chú ý, Thi Dạ Triêu không thể không bế cô ôm lên trên đùi."Rất nhàm chán?"
Cô gật đầu một cái, Thi Dạ Triêu xem đồng hồ: "Mẹ con cũng đã phái người tới đón con rồi."
"Mới sẽ không, lúc trước con chạy để lại tờ giấy cho mẹ, nói cho mẹ biết bác sẽ đưa con đến hiện trường hôn lễ." Thi Duy Ân lôi bàn tay to của anh, mắt to sáng ngời run rẩy: "Có được hay không?"
Quả nhiên, điện thoại của Du Nguyệt Như đúng lúc gọi lại: "Nếu như Tiểu Trà Diệp ở chỗ của anh, đem nó mang tới đây hộ em!" Cô bình thường ở chỗ Thi Dạ Diễm quen làm mưa làm gió, nhưng cuối cùng đối với Thi Dạ Triêu là kiêng kỵ, cuối cùng nhớ cộng thêm hai chữ: "Cám ơn."
Bên kia điện thoại Du Nguyệt Như tựa hồ bận tối mày tối mặt, thậm c