Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
ù kết oán, Thi Thác Thần từng để Thi Dạ Triêu đi nói với anh bớt phóng túng một chút, lời anh ta nói là truyền lại, nhưng là không hơn. Thi Dạ Diễm lúc ấy còn cảm thấy cảm ơn anh ta đối với chuyện này duy trì thái độ dung túng, mà không ngăn trở giống như Thi Thác Thần vậy. Cho đến khi thái tử gặp nạn, Thi Dạ Triêu ra tay cứu giúp, Thi Dạ Diễm mới biết anh ta tính toán điều gì: hai hổ đánh nhau, nếu là Thi Dạ Diễm thương tổn anh ta cũng có thể ngư ông đắc lợi ngồi đó chiếm tiện nghi, ngược lại Thi Dạ Triêu chỉ cần vào thời điểm mấu chốt vừa ra tay liền dễ dàng đem thực lực tam phương thăng bằng vốn là cùng anh cùng thái tử đánh vỡ, chẳng những khiến địa vị Thi Dạ Diễm bị lung lay, hơn nữa còn có danh tiếng - ân nhân cứu mạng thái tử.
Tầm quan trọng của Thái tử đối với Hoàng Phủ Gia thì tương đương với tầm quan trọng của anh đối với Thi gia, cho dù ai cũng biết ân tình này không thể so sánh tầm thường, cơ hồ đánh đồng với một đòn sát thủ thậm chí một lá bùa hộ mệnh của anh.
Đây là mấy người này ngầm hiểu lẫn nhau, cho nên khi anh ôm Cố Lạc xuất hiện đến đòi phần nhân tình này thì Hoàng Phủ Triệt không phải là không kinh ngạc. Tình cảm của anh ta đối với Chử Dư Tịch cố chấp như vậy cũng không có hướng thái tử nói muốn bắt cô ấy bồi thường để cho cô ấy ở lại bên cạnh mình, hôm nay lại mở miệng vì một người phụ nữ từng cùng em trai anh ta cùng nhau đối phó với anh ta.
Cũng không biết là Thi Dạ Triêu người này luôn luôn đối với người khác phòng bị nặng hay căn bản là anh ta không tín nhiệm, hay là thật sự lo lắng cho người phụ nữ này, tóm lại trong toàn bộ quá trình bác sĩ giải phẫu cho Cố Lạc, anh ta chưa từng rời đi nửa bước. Cố Lạc bị thương cũng không nhẹ, nhưng mà bởi vì Thi Dạ Triêu xử lý kịp thời mới vì cô tranh thủ nhiều thời gian hơn.
"Theo loại đạn này nhìn vết thương tạo thành, lượng máu bị mất hẳn là không phải ít."
Bác sĩ ngẩng mặt nhìn sắc mặt Thi Dạ Triêu khó coi giống nhau, "Cậu truyền máu cho cô ấy?" Thấy anh khẽ vuốt cằm, không nói gì, cúi đầu tiếp tục xử lý thương thế của cô.
Hoàng Phủ Triệt im lặng, hắn biết Cố Lạc, mặc dù không có lui tới gì, nhưng đối với cô là người bên cạnh Thi Dạ Diễm chuyện này vẫn là tinh tường."Anh lúc này đây lại có kế hoạch gì?"
Thi Dạ Triêu nhíu mày, Hoàng Phủ Triệt lại nói: "Làm nhiều chuyện thất đức hại người không được lợi không sợ gặp phải báo ứng?" Thà dỡ mười tòa miếu không hủy nhất cọc hôn, ai cũng cho là anh ta sớm bỏ qua chấp niệm đối với Chử Dư Tịch, nhưng không nghĩ dĩ nhiên lại phá hủy hôn lễ như vậy, lại vì một người phụ nữ gần như đứng về phía đối lập ở thời điểm nhạy cảm như vậy tới tìm hắn, Hoàng Phủ Triệt quả thật không hiểu nổi rốt cuộc anh ta có dụng ý ở chỗ nào, Thi Dạ Triêu là một người bụng dạ cực sâu, vả lại vô cùng tiếc mạng, sẽ không dễ dàng để cho mình lâm vào cảnh hiểm nguy.
Đối mặt Hoàng Phủ Triệt chất vấn, Thi Dạ Triêu chỉ lạnh nhạt cười: "Anh nghĩ quá nhiều, tôi chỉ là vì cứu cô ấy mà thôi."
"Cứu người?" Hoàng Phủ Triệt cười lạnh: "Đang nói giỡn?" (điên với cái lão này quá)
Chỉ bằng anh ta đối với Thi Dạ Diễm làm những chuyện kia, anh ta ở đâu có cái gọi là lương tâm người, nếu thật muốn cứu người cũng chỉ vì lợi ích thôi, cứu thái tử chính là ví dụ tốt nhất. (điên tập 2. nhẫn.)
Thi Dạ Triêu dĩ nhiên biết loại chuyện vĩ đại này không có quan hệ gì với anh, hành động cứu cô lần này chính mình cũng cảm thấy có chút không giải thích được, nhưng lại là tự nhiên như vậy, hình như. . . . . . Anh nên như vậy. (dấu hiệu của cảm cúm. Hè hè)
Cố Lạc hiện tại nằm ở trước mặt anh, nhắm mắt lại, trên bả vai một mảnh máu thịt be bét, số liệu các loại dụng cụ đang nhảy nhót, tính mạng của cô có thể nói nắm giữ ở trong tay anh.
Ý niệm của anh, là mạng của cô treo lơ lửng.
Trong phòng giải phẫu ngoại trừ âm thanh dụng cụ giải phẫu va chạm thật nhỏ, Thi Dạ Triêu hình như có thể nghe được tim của cô đập, cùng cô lúc này bộ dáng yếu đuối bất đồng, đó là một loại nhịp tim hàm chứa lực lượng nào đó, kiên cường dẻo dai, kiên định, rõ ràng chấn động màng nhĩ của anh.
—— tôi không thể chết được.
Đây là lời nói Cố Lạc ở trong hôn mê lặp lại vô số lần, phần lớn thời gian chỉ là hình dáng miệng mấp máy khi phát âm, lại thật sự giống như để cho anh nghe được âm thanh đáy lòng cô.
. . . . . .
Giải phẫu hao tốn thật nhiều thời gian, Thi Dạ Triêu trong lúc này giọt nước chưa uống hạt cơm chưa ăn, cho đến khi giải phẫu kết thúc, bác sĩ lấy xuống khẩu trang thở phào một hơi: "Đưa tới hơi trễ, nhưng tôi đã tận lực, kế tiếp liền xem bản thân cô ấy rồi."
Bác sĩ hình như là người đàn ông nhiều chuyện, tầm mắt ở giữa hai người liếc liếc, lại liếc nhìn trên cánh tay anh mấy vết kim tiêm tím bầm lớn hơn lỗ kim bình thường."Người phụ nữ của cậu?"
Thi Dạ Triêu không có trả lời hắn ta, Hoàng Phủ Triệt nghiêng đầu ý bảo người ở đây rời đi, phòng lớn như thế chỉ còn dư hai người bọn họ còn có Cố Lạc trên bàn mổ.
"Thái tử cùng cậu thanh toán xong rồi, Thi Dạ Triêu, nhớ lời cậu đã nói."
"Đúng, thanh toán xong rồi."