Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1553 lượt.

nh, người đàn ông này bình thường che giấu quá tốt, làm cho anh lại không cẩn thận quên Thi Dạ Triêu đến tột cùng là người như thế nào.
"Dù là muốn giáo huấn, hiện tại cũng không tới phiên cậu." Thi Dạ Triêu trầm giọng mà lại cả vú lấp miệng em, từ từ nói: "Cậu có phải hay không quên cô ấy bây giờ là người của tôi, đánh chó còn phải xem chủ nhân, cậu ăn bao nhiêu gan báo đụng đến người của tôi còn hỏi tôi có tư cách nhúng tay?"
Cố Doãn mím môi, tiếp theo cười như không cười lặp lại: "Người của anh? Cô ấy là người Cố gia tôi, điểm này cần tôi nhắc nhở anh?"
Nói xong, hắn tự tay muốn đi túm cô.
Giữa Cố Doãn cùng anh cách nhau bàn gỗ tròn nhỏ phong cách cổ xưa, phía trên còn để cái khay lúc y tá chạy thoát quên mang đi ra ngoài, mà trong khay còn bày bánh mì nướng cùng một dao ăn bằng thép.
Kì thực tay Cố Doãn mới chỉ nâng lên, đã cảm thấy có cái gì đó sắc bén sượt qua gan bàn tay của hắn, đau bén nhọn, cúi đầu nhìn xuống, đỉnh dao ăn vững vàng cắm ở trên bàn tròn —— gan bàn tay của hắn .
Hộ vệ sau lưng Cố Doãn đồng loạt rút súng nhắm ngay Thi Dạ Triêu, nhưng ngại vì thân phận của Thi Dạ Triêu, không ai dám nổ súng.
"Đã từng là như vậy." Chỉ thấy anh không vui âm hiểm kéo khóe miệng: "Cha con các cậu đã đem cô ấy bán cho tôi, một điểm này, có muốn tôi tới nhắc nhở cậu hay không?"
Một tờ hôn ước, một người, một khoản ích lợi thật lớn.
Cố Lạc ở trong ngực Thi Dạ Triêu, trong lòng vô cùng bi ai. Mặc dù đây là chuyện bọn hắn ngầm hiểu với nhau, nhưng từ trong miệng Thi Dạ Triêu nói ra như vậy cùng với Cố Doãn cam chịu, vẫn là nặng nề đánh xuống lòng cô.
Vết thương đạn bắn đau đớn, trong đầu càng hỗn độn.
Cố Lạc chậm rãi khép mắt, hồi lâu mới chen vào nói, giọng nói bình tĩnh.
"Gọi người đến, miệng vết thương của tôi rách ra."
Thi Dạ Triêu ôm lấy Cố lạc chuẩn bị đi ra ngoài tìm y tá, bị hộ vệ Cố Doãn ngăn lại, Cố DOãn tay vừa nhấc, nói: "Chúng ta đi."






Cố Doãn tay vừa nhấc, hộ vệ thu súng lui về phía sau, hắn bình tĩnh đứng trước mặt Thi Dạ Triêu, ánh mắt nhìn anh, lời nói lại là ra lệnh cho Cố Lạc: "Lạc, anh ở bên ngoài chờ em."
Bên trong phòng nhất thời yên tĩnh ngắn ngủi.
Thi Dạ Triêu căn bản không có ý tứ buông tay, Cố Doãn đè ép nóng nảy lại lập lại một lần: "Muốn anh tự mình động thủ sao?"
Cố Lạc âm thầm hít sâu một hơi, cắn răng chịu đựng đau nhức ý bảo anh buông mình ra, sau đó từ trong ngực anh, con ngươi vừa nhấc, chống lại anh.
Hai người tầm mắt khẽ va chạm, một loại cảm giác vi diệu lặng yên không tiếng động ở trong không khí lên men, Cố Lạc nhanh chóng mở to mắt, cùng Cố Doãn gật đầu một cái.
Hộ vệ gật đầu, lui ra, Cố Doãn lại nói: "Tôi còn cho là chuyện gì làm cho anh nổi nóng, Tác Nhĩ lão sắc quỷ coi như là một khách hàng lớn của tôi, có chút giao tình, trước cùng Cố Lạc từng có vài lần duyên phận, tâm tư của đàn ông anh cũng hiểu, em gái tôi tôi biết, sẽ không cùng hắn có cái gì, gặp dịp thì chơi mà thôi, sẽ không hẹp hòi như vậy chứ?"
Thi Dạ Triêu vẻ mặt không thay đổi, không nhìn ra tâm tình gì . Hai người đàn ông này đầu tiên là trầm mặc chốc lát, Cố Doãn buông tay: "Là anh không cho công khai quan hệ hai người, lại nói. . . . . ." Hắn cười , "Anh chịu đồng ý việc hôn sự này nhưng mà cũng chỉ là lợi ích trên hết thôi, huống chi còn chưa kết hôn, điều này cũng không có gì chứ? Cái này mất hứng rồi hả?"
Cố Doãn tính đang thử dò xét, Thi Dạ Triêu dĩ nhiên biết."Chúng ta quen biết thời gian cũng không ngắn, xem ra cậu chính là không hiểu tôi."
Cố Doãn nhíu mày.
"Nếu đây là một khoản buôn bán, cậu có phải hay không quên đây là Cố Gia các người cầu xin tôi làm, sợ là cho tới bây giờ cũng không nhớ tôi sẽ trả lại hàng?" Thi Dạ Triêu hai cánh tay để ngang trước ngực, bễ nghễ mà nhìn. "Nếu như đã là đồ của tôi, nếu để người khác đụng, sẽ làm tôi cảm thấy —— ghê tởm, phụ nữ cũng giống như vậy. Hay là nói, cậu còn có những em gái khác để cho tôi lựa chọn?"
". . . . . ."
Cố Doãn nghiến răng, ngay cả người bên cạnh đều cảm nhận được cơn giận của hắn, vào giờ phút này, người đứng ở trước mặt hắn nếu như không phải là Thi Dạ Triêu mà là tùy tiện thay một người khác, sợ là đã bị hắn móc súng đánh cho thành tổ ong vò vẽ rồi.
Cố Doãn chưa bao giờ bị thua thiệt như vậy, sắc mặt cũng thay đổi, nhưng đối mặt với người đàn ông này, thế nhưng hắn lại chỉ có thể đè ép lửa giận cái gì cũng không thể làm, giữa hai người này không khí đang giương cung bạt kiếm, Cố Lạc từ bên trong ra ngoài, khoác áo khoác của Thi Dạ Triêu, tầm mắt qua lại quét một vòng. Cố Doãn bình tĩnh ném lại một ánh mắt, hộ vệ tiến lên dìu Cố Lạc: "Xe ở bên ngoài."
Từ lúc bị thương đến bây giờ thời gian cũng chẳng qua mấy ngày, đổi lại người khác sợ rằng giường cũng không dậy nổi, Cố Lạc tố chất thân thể khá hơn nữa cũng là cậy mạnh chống đỡ, mới vừa lại bị Cố Doãn lăn qua lăn lại như vậy thật không chịu nổi. Nhưng hộ vệ nơi nào biết rõ ràng như vậy, động tác không nhẹ không nặng dắt cô vai, đau đến đôi môi