The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1571 lượt.

người có chút nóng. . . . . .
Có lẽ là mặc kệ anh, Cố Lạc cũng không có nói với anh cái gì, hất tay của anh ra cởi ra băng đeo. Khi miệng vết thương sâu ác liệt lộ ở trước mắt cô thì tâm Cố Lạc ngưng lại."Anh là giết cả nhà người nào hay là đoạt phụ nữ của người nào? Người xuống tay nhất định cùng anh thù không đội trời chung."
Y theo kinh nghiệm phán đoán, đó là vết thương do vũ khí cực kỳ sắc bén tạo thành."Hoàng Phủ Luật làm sao?" Cố Lạc vừa lau vết máu từ nơi chỉ khâu rỉ ra cho anh vừa suy nghĩ Thi Dạ Triêu nhiều năm như vậy đến tột cùng gây thù hằn bao nhiêu."Các ngươi nhất định bởi vì một người phụ nữ diễn tiết mục đến dạng tàn sát lẫn nhau sao?"
"Không phải, cậu ta muốn động thủ không cần chờ tới hôm nay." Thi Dạ Triêu nói dáng vẻ cực kỳ không sao cả, Cố Lạc giương mắt nhìn anh nửa ngày, không nói gì, cầm băng đeo lần nữa băng bó cho anh. Băng đeo một vòng một vòng quấn hông tinh tráng của anh, Cố Lạc mỗi lần quấn lên một vòng sẽ phải đến gần anh một lần, Thi Dạ Triêu không hề động tay động chân với cô nữa, nhưng không khí giữa hai người bởi vì lần lượt lặp lại đến gần động tác chậm rãi trở nên có chút. . . . . . Tế nhị.
"Thi Dạ Triêu, hỏi anh một chuyện." Cố Lạc không có nhìn anh, tầm mắt chỉ nhìn chằm chằm cơ bụng tráng kiện ở hông của anh."Giữa anh và Chử Dư Tịch nếu là không thể nào, tại sao còn phải lưu lại một đứa bé?"
". . . . . ."
". . . . . ."
"Ông ấy cho em đến chỗ anh hỏi thăm chuyện đứa bé?"
"Dĩ nhiên không phải, bác không có nói cái này."
Cô không nghĩ Thi Dạ Triêu sẽ tin tưởng lời của cô..., nếu đổi lại là cô cũng không trả lời, nhưng chỉ chốc lát sau, Thi Dạ Triêu chợt nâng lên cằm của cô, ngón tay ma sát nhẹ làn da trơn bóng của cô, vẻ mặt ý vị không rõ."Có phải hay không cảm thấy nếu như mà anh cũng có một đứa con riêng, chúng ta liền huề nhau, Lục Kya Việt của em liền an toàn? Muốn dùng cái chuyện này bắt được nhược điểm của anh đúng không?"
"Anh coi trọng tôi." Cố Lạc cười lạnh, đem băng đeo của anh cố định, đứng dậy, thối lui khỏi anh vô hình vây quanh, cách xa mấy bước khí thế do trên người anh tản ra khiến cô không thể buông lòng."Tôi chỉ là giống chị Nguyệt Như không nghĩ ra, anh giữ lại đứa bé làm gì." Cô hơi dừng lại, lại nói: "Mặc kệ bởi vì sao, anh như là đã cùng Hoàng Phủ Gia cam kết hoàn toàn không hề có quan hệ cùng Chử Dư Tịch nữa, vậy đứa bé anh dự định làm sao bây giờ?"
. . . . . .
Thi Dạ Triêu người này, Cố Lạc có lúc nhìn thấu anh rất rõ ràng, cũng có lúc cảm thấy anh là một đoàn sương mù, để cho cô không nhìn rõ bất cứ thứ gì, để ý không rõ.
Thời điểm khi anh không nói lời nào, thời điểm khi độ cong trên môi anh biến mất không thấy gì nữa, thời điểm khi đáy mắt anh sâu đủ để cắn nuốt tất cả, Cố Lạc cảm thấy trên người có chút lạnh cả người, trong lòng không khỏi chột dạ, giống như đang dòm ngó một người bị sỉ nhục cùng nhếch nhác.
Hồi lâu, Thi Dạ Triêu rốt cuộc mở miệng: "Em muốn biết như vậy, anh có thể dẫn em đi gặp nó."
Một tuần sau, Thi Dạ Triêu mang Cố Lạc trở về Vancouver.
72 lái xe, đưa bọn họ đến một chỗ, ở ngoại thành một cái trấn nhỏ.
Xe ngừng lại, hiện ra trước mặt Cố Lạc, nơi này là một khu nghĩa địa, không biết thế nào, trong lòng chợt chát chát ẩn đau.






Nghĩa địa này không có bao nhiêu xa xỉ hào hoa, ít nhất cùng thân phận của anh không hợp.
Cố Lạc đứng ở trước một bia mộ không có tên, nhìn người đàn ông này bình thường cao cao tại thượng lại quỳ một chân trên đất, bàn tay sạch sẽ ở trên tấm bia chậm chạp tỉ mỉ phủ lần nữa.
"Phía trên này tại sao không có tên?"
"Không cần có tên" Thi Dạ Triêu nhàn nhạt đáp, đem mấy bông hoa tiểu Dã đặt ở trước mộ."Có tên, sẽ có người đến quấy rầy, anh không có thời gian cũng không có tinh lực thường tới nơi này thay nó dọn dẹp phiền toái."
Đứng ở bên cạnh đưa lưng về phía bọn họ 72 xoay đầu lại không tiếng động nhìn ông chủ một chút, lại đem đầu quay trở lại. Mấy năm qua, Thi Dạ Triêu quả thật chưa có tới mấy lần, có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng nguyên nhân nơi nào là không có thời gian, không có tinh lực.
Cô dùng rất nhiều loại phương thức kháng nghị, bao gồm tuyệt thực cùng ngã cầu thang những phương thức ngu xuẩn nhất cực đoan nhất. Thi Dạ Triêu canh chừng cô bụng từng ngày từng ngày lớn lên, cũng nhìn người phụ nữ này giống như đóa hoa một dạng từng ngày từng ngày khô héo.
Thầy thuốc mấy lần khuyến cáo qua Thi Dạ Triêu, đứa bé này đã trải qua quá nhiều hành hạ, có lẽ không kiên trì được đủ tháng, mặc dù cuối cùng sinh ra được cũng chưa chắc có thể sống, hơn nữa cứ tiếp tục như vậy nữa, đối với cơ thể mẹ tổn thương cũng là không thể dự tính.
Thi Dạ Triêu chỉ có một câu, "Đứa bé không thể mất, cô ấy càng không thể có nửa điểm sai lầm."
Nhưng cuối cùng, vẫn là thai nhi ở thời điểm bảy tháng xảy ra chuyện. Rất nhiều chuyện xảy ra trước đó cũng sẽ có dấu hiệu, Thi Dạ Triêu buổi sáng hôm đó chính là từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, vừa vặn ngày đó Vancouver là một trời đ