Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

đắn, nhưng động tác dưới tay lại mang theo rõ ràng ý vị tình sắc. Bên trong xe không gian lại lớn như vậy, Cố Lạc còn có thể đi nơi nào trốn anh, huống chi trốn luôn luôn không phải là tác phong của cô.
"Đừng nghĩ đàn ông trên đời cũng chỉ có Thi gia các anh mới có, tôi thích sinh con cho ai đó cũng là chuyện của tôi, anh quản được nhiều như vậy sao?" Cố Lạc khẽ nâng lên cằm nhỏ: "Không chấp nhận nổi tôi có đứa bé, không muốn làm bố dượng, vậy đi từ hôn tốt lắm."
Anh nếu thật sự là lui hôn, Cố Lạc cảm kích anh còn đến không kịp rồi, Thi Dạ Triêu làm sao không biết chút tính toán nhỏ của cô, cười hỏi: "Để cho anh lấy lý do em có đứa bé từ hôn sao?"
Trước mắt quan hệ hai người này mặc dù so với trước kia hòa hoãn không ít, nhưng môi thương khẩu chiến vẫn là chủ đề mỗi lần ở chung, nhưng Thi Dạ Triêu đã phóng túng cô ấy như vậy, 72 dĩ nhiên cũng muốn theo ông chủ.
Xe lái vào thành, 72 hỏi: "Trước đưa Cố tiểu thư về nhà sao?"
Lấy được đáp án dĩ nhiên là hai người miệng đồng thanh một câu: "Không cần."
Cố Lạc: "Ở trước mặt tìm một chỗ cho tôi xuống xe là được rồi."
Thi Dạ Triêu liền nói: "Trở về chỗ của tôi."
72 dĩ nhiên muốn nghe theo chủ nhân mình phân phó, áy náy nhìn Cố Lạc một cái.
Cố Lạc cứ như vậy bị buộc đến biệt thự của Thi Dạ Triêu.
Không biết có phải hay không bởi vì lộ trình xa trên đường lại lắc lư, lúc xuống xe nét mặt Thi Dạ Triêu có vẻ không quá thoải mái. 72 theo bản năng đi đỡ anh, trên đường linh cơ nhất động, không để lại dấu vết thu tay lại chỉ coi không nhìn thấy cũng lui về phía sau một bước. Cố Lạc không muốn chủ động tiếp nhận tay như vậy, mấy ngày qua nâng anh dìu anh thậm chí là thay thuốc đổi băng cô làm không ít, tất cả là báo đáp lại anh.
Lần thứ ba đi tới nhà Thi Dạ Triêu, cảm giác cả Cố Lạc cùng lần trước một dạng, không được tự nhiên. Thi Dạ Triêu biết cô không được tự nhiên, bởi vì thẳng đến trước mắt, cô đối với nơi này ấn tượng cũng không tốt như vậy, không phải đối với Thi Dạ Diễm lần đó say rượu luống cuống, chính là đối với anh say rượu thất thân.
Cố Lạc vừa đem anh đỡ về trên sofa phòng khách lầu hai, chỉ thấy từ trong phòng ngủ chính của anh đi ra một người, một người phụ nữ.
Người phụ nữ kia tóc màu vàng tán loạn trên vai, mặc váy ngủ thắt đai tơ tằm, thấp ngực, chân không, lộ chân dài trắng nõn, ngáp dài còn buồn ngủ vặn eo bẻ cổ: "Rốt cuộc biết trở lại?"
Người phụ nữ hỏi xong mới phát hiện Cố Lạc, sửng sốt một chút, nhìn Thi Dạ Triêu ở trên ghế sa lon một chút, sau đó hướng Cố Lạc cười một tiếng: "Tôi không biết có khách, xin lỗi."
Cố Lạc ở trong trí nhớ tìm tòi tướng mạo người phụ nữ này, rất nhanh tập trung: cô và Lục Kya Việt lần đó đi ăn bên ngoài trùng hợp đụng phải Thi Dạ Triêu cùng một mỹ nhân tóc vàng ở cùng nhau, trước mắt theo trực giác của phụ nữ thì chính là cô ta.
"Không sao, tôi lập tức phải đi ngay." Cố Lạc không rõ ràng lắm quan hệ cô ta và Thi Dạ Triêu, có thể từ trong phòng ngủ của anh ta ăn mặc như vậy ra ngoài, trước mắt xem ra cũng không như bình thường.
Cố Lạc thật sự là tính toán phải đi, cũng đang ở lúc xoay người cảm thấy có chỗ nào không đúng: phụ nữ? Từ trong phòng của anh ta xuất hiện phụ nữ?
"Ít nhất, chờ thay thuốc cho anh đã." Thi Dạ Triêu kịp thời gọi Cố Lạc lại.
Từ lúc nhìn thấy Ve¬ra ra ngoài Thi Dạ Triêu liền bắt đầu nhức đầu, thừa dịp Cố Lạc không nhìn thấy, sắc mặt không lấy gì làm tốt liếc mắt một cái trừng ném qua."Cô ấy không phải khách."
Cố Lạc lại quay người lại, "Để vị tiểu thư này giúp anh được rồi, tôi còn chuyện khác."
Ve¬ra bị trừng uất ức, tự biết là làm hại chuyện của anh, vội khoát tay."Tôi không được, tôi thấy máu là choáng."
Cố Lạc nhàn nhạt, "Không có máu." Vết thương đã bắt đầu khép lại, ở đâu ra nhiều máu để chảy như vậy?
Lấy cớ sứt sẹo như vậy, Ve¬ra cười gượng, vẩy ra tóc dài định thẳng thắn."Tôi mới vừa tỉnh ngủ, không muốn nhìn thấy hình ảnh khẩu vị nặng như vậy."
Dứt lời liền quay eo lắc mông đi xuống lầu, lưu lại Cố Lạc cùng Thi Dạ Triêu hai người không khí tế nhị nhìn chăm chú chốc lát.
Thi Dạ Triêu trước tiên mở miệng."Sẽ không tính toán mặc kệ anh liền cứ như vậy đi chứ?" Anh cố ý nói đáng thương như vậy, ngược lại lại bị Cố Lạc xem thường đáp lễ.
Cô thật đúng là không có biện pháp cứ đi thẳng như thế, theo cá tính của cô, luôn là không muốn thiếu người khác, nhất là thiếu Thi Dạ Triêu. Cũng không biết là Thi Dạ Triêu cố ý hay là có tâm, đem thuốc nước làm rơi vãi dơ bẩn một thân mình, Cố Lạc lại chỉ đành phải nâng anh đi phòng tắm rửa sạch.
Áo sơ mi nguyên bản chính là mở rộng ra, vì đổi thuốc dễ dàng, Thi Dạ Triêu ngồi dựa vào trên bậc thang bên cạnh bồn tắm, Cố Lạc giặt khăn lông cởi ra đai lưng. Chờ Cố Lạc lộn trở lại, anh đã ngồi ở đằng kia một bộ tư thái chờ cô cởi quần cho mình.
Thấy cô đối với lần này làm như không thấy, Thi Dạ Triêu chỉ chỉ một vết dơ lớn trên quần."Không cần em tắm nó, đem anh làm khô cạn sạch là được rồi."
Cố Lạc không chịu nổi hừ cười một tiếng, chỉ phụ trách lau nửa người trên của anh. Bởi