Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.
72 cũng đành phải ở cùng. Nhưng đại đa số thời điểm 72 phát hiện anh chỉ ngẩn người với điện thoại của mình, cho đến khi nó rốt cuộc vang lên, thế mà anh lại một chữ cũng không nói, chỉ là sau khi cắt đứt khẽ vểnh khóe miệng.
72 có thể kết luận tâm tình của anh thật sự không tệ, đi theo bên cạnh anh nhiều năm, có thể thấy được cảm xúc chân thật của anh, ít nhất lần này là thật.
Cô đang suy nghĩ điện thoại này tám chín mười phần là người nào đó đánh tới, Thi Dạ Triêu liền đóng lại máy vi tính đứng dậy, đem điện thoại của mình ném cho cô, phân phó một câu: "Bất cứ chuyện gì cũng không được tới phiền tôi."
"Nếu như là Thi tiên sinh điện tới đây?"
"Thì nói tôi đang bận, không rảnh."
"Nếu như Thi tiên sinh hỏi anh đang bận cái gì ——" câu nói kế tiếp bị ánh mắt của anh quét tới hù dọa trở về.
"72, có phải tôi gần đây quá nuông chiều cô hay không?"
72 lè lưỡi, lại không dám càn rỡ."Tôi biết rồi, tôi sẽ xử lý. Mặt khác, vừa lúc anh bị thương, ít nhiều chú ý một chút."
Thi Dạ Triêu trở lời cô, chỉ là một động tác đóng cửa tiêu sái.
Cố Lạc cần anh.
Điểm này khi Cố Lạc ở bên ngoài Cố Gia nhìn thấy anh đầu tiên Thi Dạ Triêu đã biết, nhưng cái này còn là chưa đủ, anh muốn chính cô xác định. Trước khi Cố Lạc thông điện thoại, trước khi Cố Lạc gọi tên anh rõ ràng, Thi Dạ Triêu cũng không biết mình đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì.
Nhưng từ trong miệng cô nghe được tên của mình, anh biết anh tiếp theo phải làm những gì.
Có một số thứ, đúng lúc xảy ra.
Hơn nữa ở nơi này sau một cuộc yêu kịch liệt mạnh mẽ, tâm của bọn họ đối với nhau cũng phát sinh biến hóa, anh cảm giác được.
Thi Dạ Triêu nâng mặt Cố Lạc lên, tách chân của cô ra vắt ngang eo của mình, tiểu Triêu Triêu thức tỉnh chậm rãi cọ xát lấy cô. Hai cặp mắt, theo đuổi tâm tư của mình lại cất giấu khát vọng đồng dạng nào đó nhìn nhau. Thi Dạ Triêu mổ hôn cằm của cô, tay vịn hông của cô ép xuống một chút xíu. Tiểu Triêu Triêu chen vào mỗi một tấc, thân thể Cố Lạc đều là cứng ngắc.
"Buông lỏng một chút." Thi Dạ Triêu giọng nói thật thấp trấn an cô, vật thô to tiến vào cũng không có chậm chạp, vẫn là anh quen có kiên định, không cho cô bất kỳ cơ hội lùi bước, cho đến hoàn toàn bị cô bao vây. Cố Lạc thở phào một cái, lập tức cảm thấy anh bắt đầu động, hơn nữa một lần so với một lần càng có khuynh hướng dùng sức.
Cô chống ngực của anh, nhẫn nại thở gấp. Thi Dạ Triêu xoa tóc của cô, dắt tay của cô đi tới nơi kết hợp, muốn cô cảm thụ nơi đó dục vong tốt đẹp. Cố Lạc không có nói cho anh biết, anh là chân chân thật thật cô sờ đầu tiên. . . . . .
Tay nhỏ bé của cô ở nơi đó, Thi Dạ Triêu càng cảm thấy kích thích dâng lên, dùng sức động, đâm vào. Cố Lạc không cẩn thận kêu lên một tiếng, lập tức cắn môi nhịn xuống. Thi Dạ Triêu bất mãn, chống thân ngồi dậy, vòng chắc hông của cô bắt đầu nảy sinh ác độc. Cố Lạc như thuyền nhỏ trong biển rộng lắc lư, liều mạng giãy giụa nhưng thủy chung không cách nào chạy trốn, chỉ đành phải ôm anh không thả. Mềm mại trước ngực cô đi theo khuất phục, ở trước mắt Thi Dạ Triêu nhảy lên, dụ dỗ anh há mồm hút. . . . . .
Vẫn không nghe được âm thanh của cô, hàm răng anh không khỏi dùng thêm chút sức, Cố Lạc bị đau đấm anh."Đau, đừng như vậy. . . . . ."
"Đừng?" Thi Dạ Triêu thế nhưng dừng lại, động tác cũng không tiếp tục, tiểu Triêu Triêu không trên không dưới chỉ cắm một nửa ở bên trong. Cố Lạc bị kéo căng, khoái cảm dừng lại biến thành hành hạ cô, cô vặn vẹo uốn éo, không tự chủ động động."Thi Dạ Triêu. . . . . ."
"Hả?"
"Evan. . . . . ."
"Ở đây." Thi Dạ Triêu cố ý nhẫn nại, lưỡi nhàn nhạt quét tầng mồ hôi mịn trên cổ cô, đưa đến cô run rẩy không thôi.
"Động."
"Động thế nào?"
Anh cố ý hành hạ cô, Cố Lạc cắn răng, hạ quyết tâm, tự mình ngồi xuống. Thi Dạ Triêu nhíu mày, định hai tay chống về phía sau trên giường nệm, một bộ tư thái "Đã như vậy, vậy thì tự em đến đi".
Hai người khiêu khích, tính cách cũng không chịu nhận thua.
Cố Lạc biết anh tính toán gì, đỡ vai anh, nâng lên thân thể sau đó vừa trầm đi xuống, lặp lại mấy lần, liền bị cảm giác tự mình làm hấp dẫn. Cô là phụ nữ thông minh, học bất kỳ thứ gì cũng nhanh, tính tình bình thường chính là không muốn bị người khác tùy ý gây khó dễ, trên chuyện này lại cũng giống nhau sẽ chọn lựa chủ động.
Cô nhất định không biết đây là ngoài ý muốn hòa hợp của Thi Dạ Triêu, anh giao tất cả cho cô, không hề chớp mắt nhìn chăm chú người phụ nữ bất đồng với người khác, chậm rãi nâng lên thoáng cười, giơ tay lên nâng cằm của cô, hết sức tình sắc đụng cô."Biết mình đang làm gì không?"
Cô hai mắt mê ly lớn mật nhìn lại anh, cố gắng nuốt phun tiểu Triêu Triêu, nhưng hình như cũng không đạt được lực độ của anh, dần dần lộ ra bộ dáng vội vàng.
Thi Dạ Triêu rốt cuộc nhịn đủ rồi, nhấn hông của cô phối hợp thúc lên trên, sau đó nói câu."Em bộ dạng này, căn bản là dùng anh lấp đầy chính em, đổi lại từ chính là ——" anh ở bên tai cô nhỏ giọng nói hai chữ, đâm kích thích Cố Lạc nhất thời rụt một cái.
Thi Dạ Triêu đem cô lần nữa áp trở