The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

về, đổi thành tư thế nam ở trên cao, nữ ở dưới đoạt lại tính chủ động, đem tinh lực lúc trước tích góp từng tí một toàn bộ tất cả đều cho cô."Nếu như em muốn, dùng âm thanh của em nói cho anh biết."
Một chiêu này quả nhiên hữu hiệu, Cố Lạc từ từ không hề đè nén nữa, khó nhịn ở bên lỗ tai anh thở gấp. Đè nén cũng vô ích, cô biết mình khiến Thi Dạ Triêu nhịn quá lâu, không đem cô làm gần chết anh sẽ không từ bỏ ý đồ. . . . . .
Một người đàn ông ở phương diện này thực lực như thế nào mới tính bình thường, Cố Lạc không cách nào làm so sánh, chỉ là trực giác cho là mỗi lần cùng Thi Dạ Triêu làm yêu, anh đều giống như là chuẩn bị muốn mạng của cô.
Từ tia sáng xuyên qua khe hở rèm cửa sổ có thể phán đoán trời đã sáng rồi, nhưng một phòng ái muội cùng dục vọng làm người ta điên cuồng phóng túng khiến cho cô tự nguyện quên thời gian, quên hết mọi thứ. Đây là lần thứ mấy rồi, Cố Lạc đã không nhớ rõ, cô nằm ở bên giường, tay nắm lấy ga giường, làm đến giọng nói cũng bắt đầu khàn khàn, người đàn ông ở phía sau đang động lúc mồ hôi rơi ở trên lưng cô cảm giác vẫn rõ ràng như cũ.
Cô không muốn dùng cái này tư thế nhất, như vậy sẽ khiến cho hình xăm trên lưng cô hoàn toàn bạo lộ cho anh. Cố Lạc giương ngón tay đưa về phía anh, Thi Dạ Triêu đặt lên thân thể của cô, sau đó cùng với mười ngón tay của cô đan xen, cố gắng không ngừng động, hôn sau cổ cô, mặt bên của cô cùng với tai cô.
"Có nhớ anh đã nói rồi hay không, em sẽ cần anh, Lạc. . . . . ."
Cố Lạc không đáp lại, nhắm mắt lại, không có lựa chọn nào khác chịu đựng một lần lại một lần công thành đoạt đất.
Cuối cùng kết thúc, Thi Dạ Triêu đem cô đã không còn hơi sức lật lại, ôm mang tính chiếm giữ. Cố Lạc nghe tim đập của anh, nháy mắt trong lòng có chút cảm động."Evan."
Thi Dạ Triêu phát ra một giọng mũi, mệt mỏi vô cùng chuẩn bị ngủ.
"Cám ơn."
". . . . . ."
Sau một phút, Thi Dạ Triêu bỗng chốc mở mắt ra nhìn chằm chằm người phụ nữ sắp ngủ mê man, ác độc mà nói: "Em còn dám nói với anh cám ơn, anh hiện tại liền bóp chết em."
Anh quả nhiên còn nhớ rõ lời hai người nói ở thật lâu trước kia lúc tranh đấu, Cố Lạc nhắm hai mắt, thổi phù một tiếng bật cười. Cô có phải là thế thân của Chử Dư Tịch hay không, cô không rõ ràng lắm, nhưng rõ ràng lần này Thi Dạ Triêu không phải là thế thân của bất luận người nào.
Tuyệt đối không phải.
Cố Lạc ở trong ngực anh cọ xát, tay nhỏ bé tự nhiên ôm eo của anh, an tâm chìm vào mộng đẹp.
Thi Dạ Triêu bởi vì động tác này của cô vẻ mặt hòa hoãn không ít, nhưng trong lòng vẫn cực độ khó chịu, mở to mắt nửa ngày cũng không muốn ngủ. Một hồi lâu sau, anh lay tỉnh Cố Lạc, kéo tay nhỏ bé của cô lên che hơn nửa khuôn mặt của mình, chỉ lộ ra ánh mắt cho cô."Em nhìn rõ ràng, anh là ai?" (đáng iu chết mất a)
Cố Lạc buồn ngủ muốn chết, cố gắng chống buồn ngủ liếc anh một cái, tay nhỏ bé ở trên mặt anh vỗ xuống."Er¬ic nhất định không có nhàm chán như anh."
Thi Dạ Triêu vẻ mặt kéo căng chửi một câu, lần nữa ôm cô ngủ. Thì ngược lại Cố Lạc sau khi anh ngủ sau lại lặng lẽ mở mắt, trong đầu không biết đang suy nghĩ gì, đem tay nhỏ bé che trên mặt anh, nhíu nhíu mày, có chút nghi hoặc không xác định.
. . . . . .
. . . . . .
Cố Lạc không biết mình ngủ bao lâu, lúc tỉnh lại lần nữa vẫn là ban ngày, cô hoàn toàn là bị đói tỉnh. Xuống giường bước đầu tiên, đôi chân vẫn là không vững, giữa chân đau rát, lúc tắm không nhịn được mắng cái người khởi xướng, cũng không phải là để cho anh nhịn mấy năm, đến nỗi hành hạ cô như thế? Chỉ mong anh đừng mài hỏng tiểu Triêu Triêu, nếu không cô nhất định sẽ không đồng tình với anh!
Điện thoại di động hoàn toàn không có điện, tự động tắt máy, quần áo của cô cũng không ở đây, Cố Lạc đang buồn bực, 72 gõ cửa tiến vào.
"Đã lâu không gặp, Cố tiểu thư."
Đã lâu không gặp? "Hôm nay là ngày bao nhiêu?" Cố Lạc hỏi.
"Ngày 21." 72 không dám quá càn rỡ giễu cợt cô, tránh cho lại chọc ông chủ mất hứng, ông chủ nhà cô càng ngày càng hay tức giận đấy."Đêm đó là ngày 19, còn nhớ không?"
Ngày 19, ngày 21. . . . . .
Cố Lạc mặt chợt đỏ, đem Thi Dạ Triêu ở trong lòng mắng một trận. Nếu không phải là anh sau lại cưỡng bức cô hai lần, cô làm sao mất mặt như vậy ngủ thẳng đến bây giờ?
72 thấy cô tỉnh, không lưu lại. Sau khi cô ấy đi, Thi Dạ Triêu liền xuất hiện, tinh thần sảng khoái bộ dáng đẹp trai, cầm cho cô bộ quần áo mới, từ trong ra ngoài đều là mới. Thời điểm cô thay quần áo không khỏi lại bị anh chiếm tiện nghi, Thi Dạ Triêu chọc cho cô vừa tức vừa thở hổn hển mới dừng tay, hôn môi của cô nói: "Mặc quần áo xong, đi đến một cuộc hẹn với anh."
"Không còn hơi sức, em không đi." (đổi cách xưng hô nhé)
Thi Dạ Triêu cười, "Vậy thì được, anh liền nói với Cố tiên sinh như vậy, chúng ta quá buông thả dục vọng, em bây giờ còn chưa tỉnh lại."
Cố Lạc chấn động, đẩy anh ra một chút."Ba em?"
Thi Dạ Triêu gật đầu: "Đúng."






Bị Cố Doãn biết được Thi Dạ Triêu tới nước M cũng không kỳ lạ, nhưng lần này n