The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.

ười Doãn Thịnh không phải thùng rỗng kêu to. Anh ấy làm tất cả những thứ này chính là muốn trả thù người nhà họ Dịch cậu cùng với Vinh Hưởng. Trả không được thù, thì cuộc sống đối với anh ấy cũng như 1 loại tra tấn.” Doãn Thịnh kinh ngạc nhìn cô, không dám tin là cô lại hiểu rõ những gì trong lòng gã đang nghĩ.
Lâm Lâm mỉm cười nhìn Doãn Thịnh “Em hại anh không thể hoàn thành kế hoạch, anh đừng giận em.”
Bỗng nhiên, cô hướng súng vào phía trong lòng ngực mình.
“ĐỪNG!” tiếng nói này chính là phát ra từ người đang đứng bên cạnh cô – Doãn Thịnh.
Theo tiếng súng vang lên, máu loan ra khắp 1 vùng ngực Lâm Lâm.
Doãn Thịnh nhếch môi, ôm chầm Lâm Lâm, đầu cuối thấp xuống. Giờ phút này không thể nhìn thấy được biểu hiện trên gương mặt gã.
Môi mấp máy bên tai Doãn Thịnh điều gì đó, Bách Sanh không thể nghe thấy. Chỉ là Doãn Thịnh vẫn không có biểu hiện gì. Bỗng nhiên, gã quay quắt liếc nhìn Bách Sanh, cái liếc mắt đó tựa hồ bao gồm rất nhiều hàm ý bên trong.
Bách Sanh cảm giác những việc xảy ra hôm nay đều nằm ngoài tầm dự đoán của hắn. Vẫn chưa kịp hoàn hồn thì lại nghe được bên cạnh vang lên tiếng súng. Doãn Thịnh và Lâm Lâm cùng nhau lao xuống mặt biển đêm lạnh căm hờn.
Bách Sanh tựa như ù tai, âm thanh ong ong liên tiếp vang lên bên tai hắn. Hắn cảm giác …. giây phút đó …. hắn hồ như đã gần kề sự thật. Hiện giờ, mọi thứ như mai táng theo Doãn Thịnh và Lâm Lâm dưới đáy biển. Bên cạnh có tiếng trực thăng, tiếng du thuyền, và tiếng những cơn sóng bầu bạn cùng với tiếng súng tan thương.
*
Bách Sanh không biết mình làm sao mà quay về nhà được. Hắn không muốn nghĩ thì ra bản thân ba năm nay chỉ sắm vai trong 1 cuộc trả thù của bọn họ. Cũng chẳng muốn nghĩ rốt cuộc ba hắn và Vinh Hưởng đã làm những chuyện gì, khiến cho Doãn Thịnh hận họ sâu như thế. Hắn chỉ muốn mau chóng về gặp Tiểu Liêu. Sau đó, yên lặng bên nhau, không xa không rời.
Cả căn phòng tối om, Bách Sanh nhìn thấy phòng khách yên tĩnh đến lạ. Đại não “Ầm.” 1 tiếng, cảm giác bất an lần lượt kéo đến. Hắn chạy tọt vào phòng, mở tủ quần áo ra, chẳng có gì trong đó. 1 chút gì thuộc về Tiểu Liêu đều không có. Bách Sanh thật không dám tin, sáng nay còn giúp hắn thắt cà vạt …. Tối hôm qua còn nằm trong lòng hắn làm nũng … ấy vậy mà bây giờ lại đột nhiên biến mất.
Hắn ngã lưng lên sô pha, bóng tối bao trùm cả người. Rất lâu mới như từ trong mộng bừng tỉnh, cầm lấy điện thoại điên cuồng gọi vào máy Tiểu Liêu, nhưng chỉ nghe được 1 giọng nữ máy móc lập lại “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tạm khóa.”
Khí lực toàn thân Bách Sanh như trống rỗng, hắn không tin. Tiểu Liêu nhất định là quay về Dịch gia, chắc là đang giận hắn, chạy đi tìm Thiên Bắc rồi. Tiểu Liêu yêu hắn như thế, làm sao lại nhẫn tâm bỏ lại hắn, càng không thể không từ mà vội biệt.
Tầm mắt hắn chuyển động thoáng qua 1 tấm giấy viết thư để đầu giường. Bách Sanh mở đèn bàn soi vào, mặt trên chính là nét chữ xinh đẹp của Tiểu Liêu.
“Bách Sanh, phải chăm sóc tốt bản thân. Đừng lo lắng cho em, em sẽ sống tốt. 20 năm qua, lần đầu tiên có thể cảm nhận được thân tình thật gần, thật thân thiết như vậy. Em không thể phá bỏ đi. Tư vị bị người khác bỏ rơi rất khó chịu. Cho nên, em quyết định hy sinh anh. Baby, là món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế đã ban cho em, bù lại em đã mất đi 20 năm tình mẹ. Mất đi em, anh vẫn có thể tiếp tục sống tốt mà, đúng không? Nhưng ngược lại nếu mất đi con, em không thể sống nổi. Xin lỗi! Bách Sanh, tha thứ cho em.”
Bách Sanh thất thần ngồi nhìn những dòng chữ trên lá thư, cái gì mà mất nó hắn vẫn có thể sống tốt. Bách Sanh khép mắt lại, trong lòng từng đợt từng đợt chua xót kéo về. Dịch Tiểu Liêu, ai nói với em, em bỏ đi anh sẽ vẫn sống tốt!
*
Bách Sanh kích động lái xe ra khỏi nhà trọ, trở về Dịch gia. Khi Tưởng Mạch nhìn thấy hắn kinh ngạc đến nói không nên lời. Bách Sanh nắm chặt 2 tay Tưởng Mạch, thanh âm vạn phần nôn nóng “Mẹ, Tiểu Liêu có về nhà hay không, cô ấy có nói gì với mẹ không?”
Tưởng Mạch bần thần rất lâu mới bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn hắn “Tiểu Liêu chẳng phải ở trường học sao, bây giờ chắc là ở ký túc xá, làm sao mà ở nhà được.”
Bách Sanh tuyệt vọng không thôi, Tiểu Liêu ngay cả Tưởng Mạch mà cũng không từ biệt. Nó thật quyết tâm không để hắn tìm được mà. Nhưng mà …. Tiểu Liêu có thể đi đến đâu chứ? Rời khỏi hắn, rời khỏi Dịch gia, nó có thể tự chăm sóc bản thân sao?
Thiên Bắc nhận được điện thoại của Tưởng Mạch, vội vã chạy về nhà liền nhìn thấy vẻ mặt mất mác của Bách Sanh. Hắn ngồi trên sô pha, mặc kệ Tưởng Mạch hỏi gì cũng không trả lời. Thiên Bắc chỉ nhìn 1 cái là đã biết xảy ra chuyện gì rồi, chạy vài bước đến phía trước túm lấy cổ áo Bách Sanh “Có phải Tiểu Liêu lại xảy ra chuyện gì, anh lại làm gì cô ấy rồi? HẢ?”
Bách Sanh vẫn đóng chặt mắt, giọng nói gần như tuyệt vọng “Tôi đã đánh mất cô ấy.” Lần này, thật sự đã mất đi nó ….
Thiên Bắc vẫn siết chặt cổ áo Bách Sanh, cắn răng nói “Bách Sanh, anh là tên khốn nạn. Cái gì mà hứa sẽ đối xử tốt với cô ấy. Anh ngoại trừ tổn thương cô ấy thì còn làm đ