Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.
khóc.
Y hôn lên đỉnh đầu của nàng, trong yết hầu có lệ ý nồng nhiệt:
“Đúng, ta còn sống.”
Thân thể nàng bắt đầu run rẩy, thật lâu sau mới chậm rãi bình tĩnh lại, bỗng nhiên, lại run rẩy phẫn nộ, nàng đẩy y ra, cả giận nói:
“Sư huynh xấu! Đã là còn sống, vì cái gì không đến tìm ta?! Huynh có biết hay không ta nghĩ đến huynh gặp nguy hiểm, thậm chí nghĩ đến huynh đã chết! Huynh có biết loại lo lắng cùng sợ hãi này không? Hàng ngày hàng đêm không thể ngủ, tim giống như đã bị xé rách ra! Ta gửi thư đến Tĩnh Uyên vương phủ tìm huynh, đến Ngư Bình tìm huynh, thậm chí đến Liệt Hỏa sơn trang tìm huynh…. Huynh còn sống, vì cái gì một chút hồi âm cũng không gửi cho ta chứ? Cho dù huynh bề bộn nhiều việc, không muốn gặp ta, cũng có thể nói cho ta huynh còn sống, huynh đang ở nơi nào chứ!”
Mấy ngày liền lo lắng khiến Như Ca ở trước mặt y bạo phát.
“Ca nhi…”
Ngọc Từ Hàn ôm chặt lấy nàng.
Nàng tức giận khóc: “Sư huynh, ta sẽ không bao giờ để ý huynh nữa…”
Y ôm nàng, nhắm mắt lại: “Ca nhi......” Nước mắt của nàng ướt sũng quần áo hắn, nước mắt ấm áp khiến cho tâm tạng y nóng lên. Giờ phút này, vô luận là nàng khóc hay giận, chỉ cần nàng sống sờ sờ trong lòng y là tốt rồi.
Như Ca giận dữ nói: “Này, ta nói ta không bao giờ muốn để ý tới huynh nữa!”
Ngọc Từ Hàn khẽ cười.
Như Ca trừng mắt hắn: “Cười cái gì?!” Y như thế nào đều sẽ không sợ chứ?
Ngọc Từ Hàn dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau khô vệt nước mắt của nàng, cười như xuân thủy:
“Muội sẽ không.”
“Vì sao sẽ không?”
“Bởi vì Ca nhi vĩnh viễn sẽ không thực sự tức giận, tựa như…”
Nàng rưng rưng nhìn hắn: “... tựa như sư huynh cũng sẽ vĩnh viễn không tức giận Ca nhi?”
“Đúng vậy.”
Ngọc Từ Hàn khẽ cười, sự ôn nhu trong ánh mắt khiến cánh hoa đang bay lượn như say.
Như Ca không biết nên giận hay nên cười, nhưng mà nhìn y tươi cười, lòng rốt cuộc không thể thật sự tức giận. Nàng cắn môi, mũi thút thít: “Huynh—huynh là sư huynh xấu! Nhưng mà--”
Nàng mang theo lệ ý không khóc mà cười: “Thấy được huynh thật tốt.” Một nụ cười đó, phảng phất có ngàn đạo quang mang mỹ lệ đem rừng hạnh hoa chiếu sáng như thiên đường giữa nhân gian.
******
“Là Tuyết nói cho muội biết, huynh hôm nay sẽ đến đến Vũ Di Sơn.” Dưới chân núi, trong một căn nhà nông dân giản dị, Như Ca vừa thái rau vừa cười nói, “Nguyên bản còn có chút bán tín bán nghi, không nghĩ tới quả nhiên gặp được huynh.”
Ngọc Từ Hàn giúp nàng chọn rau.
Như Ca quay đầu nhìn hắn, nhịn không được hỏi: “Sư huynh, huynh vì cái gì bỗng nhiên có thể nghe được âm thanh, bỗng nhiên có thể đi lại thế?” Tại Hạnh hoa lâm nhìn thấy hắn, bởi vì y đứng , khiến nàng hoài nghi chính mình nhìn hoa mắt. Rồi sau đó, lại giật mình phát hiện y vậy mà hai tai cũng tốt .
“Cao hứng sao?”
“Đương nhiên cao hứng a!” Như Ca hưng phấn mà nói,“huynh không hiểu được, muội từ rất nhỏ ở liền nghĩ, nếu Ngọc sư huynh có thể cùng mọi người giống nhau khỏe mạnh, nhất định là người hoàn mỹ nhất… giỏi nhất toàn thiên hạ!”
“Hóa ra, muội thất vọng khi huynh là người tàn phế.”
Như Ca dùng sức lắc đầu:
“Không phải! Ở trong lòng muội, mặc kệ thân thể của huynh là hình dáng gì, đều là sư huynh ta thích nhất. Nhưng mà, muội không hy vọng bởi vì thân thể của huynh khiến huynh không vui vẻ.”
Y mỉm cười: “Huynh không có để ý …”
Nàng cúi đầu tiếp tục thái rau:
“Gạt người, huynh đương nhiên để ý. Bởi vì nghe không được âm thanh, huynh cũng rất ít cùng người khác nói chuyện với nhau, bởi vì không thể đi lại, huynh luôn luôn cách mọi người rất xa. Huynh nhìn qua yên lặng bình tĩnh, dường như cái gì cũng không để ý, nhưng mà, khi huynh thấy đám hài tử khác đùa nghịch, liền sẽ chán nản xoa xoa nhẫn ngọc trên tay.”
Ngọc Từ Hàn giật mình, sự chua xót trong ngực khiến ngón tay y hơi hơi bắt chặt.
Như Ca bỏ đồ ăn đã cắt xong vào trong mâm, xoay người đi tới: “Rau xong chưa?”
“Xong rồi.”
Nàng cười đến cong mắt lại:“A, chọn thật sạch a, quả nhiên là ... sư huynh cừ nhất.”
Ngọc Từ Hàn cười nói:“Quá khen.”
Như Ca nhìn nhìn hắn, thở ra một hơi: “Thật tốt, sư huynh không có tức giận.”
“…?”
“Muội nghĩ đến vừa rồi nói như vậy, sư huynh sẽ không vui vẻ.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời,“Bởi vì là sư huynh tốt nhất, cho nên ta không muốn sư huynh trốn tại trong góc yên lặng. Có thể bởi vì thích mà yên lặng, lại không muốn bởi vì tàn tật mà yên lặng.”
Ngọc Từ Hàn cũng nhìn nàng, đáy mắt có cảm tình như biển cả:
“Được.”
Như ca cười:“Được cái gì?”
Y mỉm cười: “Huynh biết, muội chỉ muốn tốt cho huynh thôi.”
Một loại cảm tình mộc mạc, từ rất nhỏ bắt đầu, nàng biết y làm tất cả đều là vì tốt cho nàng, y cũng biết tất cả nàng làm đều là vì tốt cho y.
Y và nàng yên lặng chăm chú nhìn nhau, nụ cười giống như đóa hoa hạnh phúc nở rộ trong lòng hai người.
Cảm tình như vậy không có một tia hoàn nghi và khoảng cách.
Khi Tuyết đẩy cửa mà vào, vừa lúc nhìn thấy Như Ca cùng Ngọc Từ Hàn nhìn nhau cười. Nàng giật mình tại cửa, ánh mặt trời ban ngày chiếu sáng y sam tuyết bạch, đôi m