Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/582 lượt.

ăn thịt đều không nhớ. Đáng giận a!”
Như Ca vô lực nói: “Ta cùng Ngọc sư huynh ở chung vài chục năm a.” Hống chi Tuyết khi đó rất hung dữ, lúc nàng khẩn trương như thến ào có thể nghĩ tới đi.
“Hấp.”
“…?”
“Ít lát gừng, đừng hấp quá lâu, nếu không sẽ không thơm mềm.”
“A” Như Ca nhìn nàng, “Ngươi lại muốn ăn?”
“Đó là đương nhiên!” Tuyết đắc ý cười, “ha ha, con thỏ này là chỉ thuộc về ta và ngươi, không có phần cho người khác đi.”
Dưới tán hoa đào, Tuyết rốt cục cười vui vẻ giống như đứa trẻ.
Như Ca cũng cười.
Mặc kệ như thế nào, nàng không tức giận là tốt rồi.
Ban đêm, Như Ca lật qua lật lại ngủ không yên.
Gặp lại Ngọc sư huynh, mặc dù ôm lấy y, nghe thấy y, y hít thở và mỉm cười bên cạnh nàng nhưng mà, sự sung sướng này tới quá mức nhẹ nhàng và đột ngột. Nàng bắt đầu lo sợ bất an, lo lắng điều này chỉ là một giấc mộng hưng phấn mà cuồng loạn mà thôi, trời vừa sáng sẽ tan mất.
Ngồi dậy, nàng gõ gõ đầu mình.
Không được tiếp tục nghĩ vớ vẩn, suy tính hơn thiệt như vậy, khẩn trương đến mức có chút giống tiểu cô nương chưa hiểu thế sự. A, nàng còn cười Tuyết giống đứa trẻ, bây giờ không phải cùng nàng ấy không khác nhiều lắm sao?
Cười cười, nàng mặc vào y phục đeo giày tất, dù sao cũng là không ngủ được.
Trong đêm cửa phòng đang yên tĩnh nhẹ vang lên tiếng “chi nha”.
Như Ca đi ra.
Ánh trăng đêm nay tròn như đồng bạc.
Nàng đi ở trên con đường nhỏ ngoài sân, gió đêm xuân không có hàn ý, thổi qua lá cây sàn sạt rung động, thổi qua hồng y theo gió phất phơ, ven đường có tiếng côn trùng nho nhỏ kêu, khiến bóng đêm có vẻ càng thêm ôn nhu tĩnh lặng.
Bất tri bất giác, nàng đi tới phiến rừng hạnh hoa ban ngày kia.
Hạnh hoa màu phấn trắng dưới ánh trăng trong sáng ôn nhu.
Cánh hoa dường như là trong suốt.
Ngọn cây trong rừng có một chuỗi chuông ngọc, mỏng như cánh ve, hình như cũng trong suốt.
Gió qua.
Tiếng chuông vang lên.
Tiếng vang đinh đinh đang đang thanh thúy.
Người đó áo xanh đứng dưới cây mỉm cười.
Như Ca ngưng nhìn bóng dáng nhạt như ánh trăng của hắn, trong lúc nhất thời không biết là ảo hay là thật, nhìn tới ngây dại. Ngọc Từ Hàn nghe thấy tiếng vang, quay đầu mà cuời, sự ôn nhu giữa hai đầu lông mày khiến hạnh hoa đầy cây cũng ngây dại.
Y mỉm cười nói nhỏ: “Muội đã tới.”
Như Ca nửa ngày mới tĩnh thần lại: “A, quên huynh đã có thể nghe được âm thanh.”
Ngọc Từ Hàn cười: “Lời tựa hồ có thất vọng.”
“Đúng vậy, đều không thể lén lút tới phía sau dọa huynh.” Như Ca nhíu nhíu mũi, cười trộm, “thật đáng tiếc a.”
Ngọc Từ Hàn mỉm cuời không nói. Từ nhỏ tới lớn, Như Ca chưa bao giờ khi dễ qua một kẻ điếc như hắn, chưa bao giờ giống những đứa trẻ khác bởi vì y không nghe được mà trêu cợt hắn.
Đợi đến khi Như Ca đi tới bên người hắn, y nhẹ nhàng sờ sờ đỉnh đầu nàng:
“Sao không ngủ vậy?”
Như Ca nháy nháy mắt: “Huynh thì sao?”
“Ta…” Thanh âm của y thấp xuống. “Ta sợ nhất ngủ, sợ sẽ phát giác lúc này chỉ là một giấc mơ.”
Tâm Như Ca đột nhiên căng thẳng. Nhưng mà, khuôn mặt của Tuyết lập tức xuất hiện trong óc của nàng, ngay sau đó nàng đem câu nói vừa tới miệng kia nuốt xuống.
“Chuỗi chuông ngọc này huynh vẫn còn giữ lại a.”
Như Ca nhìn về phía chuông gió trên ngọn cây.
Ngọc Từ Hàn dùng ngón tay khẽ chạm vang chiếc chuông: “Đúng, có nó ta mới có thể “thấy” thanh âm của gió.
“Thấy” được tiếng gió cùng với nghe tiếng gió là giống nhau sao?”
“Là giống nhau.”
“Sao lại giống nhau chứ?” Như Ca mở to hai mắt.
Ngọc Từ Hàn hơi cười: “Bởi vì người cho ta chuông, sự quan tâm đối với ta là giống nhau. Có cùng tâm, mặc kệ là gió thế nào, ‘nghe’ đều cũng dễ nghe.”
Mặt của Như Ca có chút đỏ.
“Sư huynh, như thế nào trước kia không có phát hiện huynh sẽ nói lời dụ người vui vẻ như thế đi?”
Ngọc Từ Hàn giật mình, sau đó cười:
“Muốn biết nguyên nhân chứ?”
“Muốn a.”
“Đó là bởi vì trước kia ta nghĩ thanh âm của mình rất khó nghe, không muốn lỗ tai của muội chịu tội, cho nên nói vô cùng ít. Hiện tại, ta mới biết được nguên lai thanh âm của ta còn rất dễ nghe.” Ngọc Từ Hàn nhẹ nhàng người.
Như Ca kinh ngạc tới rớt cằm xuống: “Sư huynh… huynh… huynh…”
“Sao?”
“Huynh thật là Ngọc sư huynh sao?”
Ngọc Từ Hàn cười vui vẻ cực kỳ, y dùng lực vỗ vỗ đầu Như Ca:
“Có phải là đã dọa muội không?”
Như ca ngơ ngác: “Trời ạ, nguyên lai sư huynh cũng sẽ biết nịnh với mặt rất dầy cơ đấy.” Nàng bỗng nhiên mỉm cười, “đúng vậy đúng vậy, thanh âm của sư huynh dễ nghe nhất, vậy hát cho ta một khúc được không?”
Ngọc Từ Hàn ngây người.
Như Ca kéo kéo tay áo của hắn, tươi cười cầu khẩn: “Được hay không, sư huynh tốt, thanh âm đều dễ nghe như vậy thì liền hát cho người ta nghe cá khúc đi.”
Ngọc Từ Hàn cười khổ: “Ta sẽ không hát.”
“Hai đi hát đi, nếu không muội sẽ tức giận đấy.”
“Ca nhi…”
“Nhanh hát đi, muội nếu tức giận thật là sẽ khóc đấy.” Như Ca hắc hắc cười uy hiếp hắn.
Ngọc Từ Hàn đau đầu nhìn sang nàng, biết nàng chỉ cần chuyển sang cái vũ khí “khóc” này, chính là nhất định sẽ không từ