Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/469 lượt.
n Phong bị treo giữa không trung, áo vải màu xanh rách tả tơi, trên người y đầy những vết roi dấu bỏng nhìn mà phát hãi, máu tươi chảy ra bê bết. Sắc mặt y tái nhợt, môi khô nứt nẻ, từng đoạn tóc xoăn dính bết lên hai gò má ròng ròng mồ hôi lạnh.
Tiếng ngáy vang lên, đêm đã khuya, đám đệ tử Ám Hà cung trông coi thủy lão đều đã đi ngủ.
Chiến Phong bỗng nhiên mở mắt!
Trong mắt y lóe lên ánh lửa màu lam: "Chính là ngày mai à?" Y tựa như đang lẩm bẩm một mình, bởi vì trong phòng giam này ngoại trừ y thì không có ai khác.
"Đúng vậy. Chính là ngày mai."
Một giọng nói êm tai rung động lòng người từ phòng giam kế bên vang tới, Tuyết ngáp một cái lười nhác, phảng phất như y chính là bị Chiến Phong đánh thức.
Con ngươi của Chiến Phong co lại: "Y ..... sẽ thành công chứ?"
"Cái gì gọi là thành công, cái gì gọi là thất bại?" Tuyết gối đầu lên hai tay, nhìn trần nhà đen kịt mà thở dài: "Nếu như ta là y, có lẽ sẽ lựa chọn cứ tiếp tục sống như vậy. Có thể có được một thân thể khỏe mạnh, có thể canh giữ bên cạnh nàng, có thể được nàng yêu, dù thế gian có bị hủy diệt mấy trăm lần thì có liên quan gì chứ?"
Chiến Phong trầm mặc, một lát sau y nhắm mắt lại.
Đúng vậy, chỉ cần có thể được nàng yêu, dù thế gian có bị hủy diệt cả trăm lần cũng có liên quan gì chứ? Bên hồ sen thời thơ ấu, chính là hạnh phúc duy nhất trong đời của y, nếu như có thể lựa chọn một lần nữa, y sẽ ở lại bên hồ sen trọn đời không ly khai.
"Nàng..... sẽ vĩnh viễn quên hết tất cả, sống một cách đơn thuần vui vẻ sao?" Lần trước nàng đi tới thủy lao, đáy mắt toàn một phiến trong xanh phẳng lặng, nụ cười đáng yêu đến mức giống như quãng thời gian vô tư ngày trước. Nếu như thực sự có thể, vậy hãy để nàng vĩnh viễn quên hết đi thì tốt.
"Ham mê lớn nhất của Ám Dạ La là để cho người khác thống khổ." Tuyết biết Chiến Phong chính là ám chỉ Như Ca. Bởi vì chỉ có lúc nhắc tới nàng, giọng của y sẽ hơi run run: "Người khác càng thống khổ, y lại càng khoái trá."
Màu lam trong đáy mắt Chiến Phong ngưng đọng lại thành băng: "Ta sẽ giết y."
"Ngươi còn xa mới là đối thủ của y." Tuyết ngồi bó gối, đây là tư thế mà Như Ca rất thích, bắt chước tư thế của nàng có thể giả vờ nàng đang ở bên cạnh y. Trước khi mất đi công lực, có lẽ Ám Dạ La sẽ kiêng kỵ sức mạnh tiên nhân của y. Nhưng mà lúc này, Ám Dạ La không thèm để y trong mắt.
"Người không thể đánh bại Ám Dạ La. Chỉ có ma mới có thể tiêu diệt ma." Trên người Chiến Phong tỏa ra luồng sát khí băng lãnh.
Tuyết giương mắt liếc nhìn y: "Ngươi muốn thành ma sao?"
"Ta cần ngươi giúp ta."
Tuyết nhướng lông mày, ánh mắt cổ quái nhìn y: "Vì sao ta phải giúp ngươi?"
"Bởi vì ngươi yêu nàng."
"Ừm, đấy là một lý do tốt."
"Như vậy, hãy nói cho ta phương pháp để nhập ma."
Tuyết quan sát Chiến Phong một lúc lâu, khóe môi bỗng nở một nụ cười mỹ lệ kỳ dị: "Tuyệt không phải tất cả mọi người đều có thể thành ma. Nhưng mà ngươi thì có thể, bởi vì ngươi vốn đã có một trái tim ma rồi."
Từ khi Liệt Minh Kính qua đời, Liệt Như Ca và Chiến Phong lần lượt rời khỏi, địa vị của Liệt Hỏa Sơn Trang trong võ lâm cũng không còn lớn như trước. Ám Hà Cung yên ắng đã vài chục năm nay phảng phất nhưu bừng tỉnh chỉ trong một đêm, thế lực của nó phân bố khắp nam bắc, lờ mờ có khí thế của triều đình. Dân giân đột nhiên âm thầm lưu truyền một lời đồn, Ám Hà Cung sẽ cướp lấy thiên hạ, một cơn mưa máu sẽ trải khắp đông tây.
Người trong giang hồ đều đã mẫn cảm nhận ra biến hóa thế cục, Ám Hàng Cung phảng phất như bị một lực lượng mạnh mẽ khống chế, tăng trưởng cực kỳ nhanh chóng. Hai đại môn phái khi xưa… Duệ Lãng chưởng quản Liệt Hỏa Sơn Trang và Đao Vô Hạ chưởng quản Thiên Hạ Vô Đao Thành đều đã nương tựa vào Ám Hà Cung, triều thần trong cung đình sau đợt đề bạt và miễn nhiệm cũng đã có nhiều thay đổi vi diệu.
Một lực lượng bóng tối cường đại nổi lên.
Thế lực này tựa hồ không thể kháng cự, dường như nó đã súc tích tới một trình độ nhất định rồi, sẽ mau chóng nổ tung như sấm sét trong cơn bão!
Nhưng mà…
Lôi Kinh Hồng vẫn nở nụ cười, chẳng hề phản bác. Từ khi Hoàng Tông hộ tống y từ Liệt Hỏa Sơn Trang về Giang Nam Phích Lịch Môn, hai người âm thầm nảy sinh tình cảm. Lôi Kinh Hồng tính tình lỗ mãng không sợ trời không sợ đất nhưng lại sợ nàng tức giận.
Huyền Hoàng trầm tư nói: “Ám Hà Cung ở đâu, thật sự không chút dấu vết hay sao?”
Mộ Dung Nhất Chiêu nói: “Liệt Minh Kín lúc còn sống từng truy lùng vị trí Ám Hà Cung, cũng tóm được một số dệ tử của Ám Hà, nhưng tìm theo những manh mối này lại phát hiện Ám Hà Cung đã chon vùi toàn bộ những nơi có khả năng bại lộ. Bọn chúng hẳn đã chuyển tới nơi ẩn náu khác.”
Lôi Kinh Hồng nói chen vào: “Cũng có thể vẫn ở chỗ cũ, chỉ che dấu chút ít để tránh bại lộ thông đạo. Dùng hỏa khí của Phích Lịch Môn chúng ta oanh tạc, xem xem bọn chúng trốn ở đâu, nhất định phải nổ cho chúng tới tro bụi cũng chẳng còn!”
Hoàng Tông cả giận nói: “Nói bậy! Vạn nhất làm tổn thương tới vương gia thì