Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/468 lượt.
ại, quay vào Ám Dạ Tuyệt hô lên:
"Bà nhìn nàng xem! Nàng là con gái của bà đúng không? Bà chết rồi, bỏ lại nàng một mình sao? Chỉ vì một kẻ không yêu mình mà bà nỡ bỏ mặc con gái mình sao?"
Thân thể Ám Dạ Tuyệt ngã oặt xuống nền nhà lạnh giá, ánh mắt của bà bắt đầu rời rạc. Nhìn về phía Huân Y, trên mặt bà lóe lên vẻ hoảng hốt.
"Con gái ....."
"Đúng! Nàng là con gái của bà mà! Hơn nữa ....." Ngón tay của Huân Y cứng ngắc lạnh như băng, Như Ca dùng sức nắm chặt tay nàng, như muốn truyền sức mạnh cho nàng: "Hơn nữa.... nàng rất yêu thương bà!"
"Yêu...."
Ám Dạ Tuyệt rên rỉ, máu tươi ồ ồ chảy qua khóe miệng, nàng cố gắng nhìn về phía gương mặt lạnh tanh không chút biểu tình của Ám Dạ La, giọng nói thấp đến mức gần như không nghe rõ: "Ca ca .... Nhớ kỹ lời ngươi nói ... Ta chết rồi ... yêu ta ... một chút ... được ... hay không...?"
m cuối bị bóng tối nuốt hết.
Con ngươi Ám Dạ Tuyệt rã ra, hai mắt mở to, như muốn vĩnh viễn nhìn về phía Ám Dạ La.
Huân Y lảo đảo chạy đi ra ngoài.
Ngực Như Ca lạnh buốt.
Chỉ có Ám Dạ La vẫn bình tĩnh như cũ thưởng thức hương thơm trong chén rượu, áo bào đỏ như sương máu tung bay, bên môi y dường như còn có một nụ cười giễu cợt.
********
Ám Dạ La đã điên rồi.
Đêm khuya, Như Ca nằm trong vòng tay Ngọc Tự Hàn, giật mình rùng mình một cái. Nàng nhớ tới ánh mắt đó của Ám Dạ La, không có cảm tình, không có rung động, chỉ có vẻ giễu cợt lạnh lùng. Đó đã không còn là ánh mắt của con người, thậm chí ngay cả dã thú cũng còn dịu dàng hơn.
"Sáng sớm mai chàng lại phải đi sao?" Như Ca thấp giọng hỏi, trong lòng có một loại bất an và lo lắng khó hiểu.
"Đúng vậy!" Ngọc Tự Hàn khẽ vuốt tóc nàng, khẽ nói.
"Phải đi bao lâu?"
".... Không biết...."
Như Ca chống người dậy, cúi xuống nhìn y, lo lắng nói: "Phải đi bao lâu mà không xác định được sao?"
Y mỉm cười nói: "Không cần lo lắng."
"Sư huynh, muội lo lắng chính là Ám Dạ La. Y có thể bảo chàng đi làm một số việc kỳ quái, hoặc là khiến chàng rơi vào cảnh nguy hiểm. Chàng biết không, y thực sự điên rồi."
Y vẫn mỉm cười như cũ, đôi mắt dịu dàng như nước mùa xuân:
"Huynh sẽ trở về mà."
Ngón tay của Như Ca vuốt lên hàng lông mày tuấn tú của y, than thở: "Nhưng mà muội rất lo lắng, chung quy vẫn cảm thấy hình như sắp xảy ra chuyện gì đó. Hơn nữa mấy ngày nay thần tình của chàng cũng không đúng, mặc dù vẫn là mỉm cười giống như không có tâm sự gì, nhưng ban đêm khi ngủ chân mày của chàng luôn nhăn lại."
Ngọc Tự Hàn nắm lấy ngón tay của nàng, đặt lên môi, khẽ hôn một cái:
"Sẽ nhớ huynh chứ?"
Y chăm chú nhìn nàng, ngón tay nàng đặt trên đôi môi ấm áp của y.
Như Ca đỏ mặt lên một chút, sẵng giọng: "Chàng biết rõ mà."
Y nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: "Sẽ rất nhớ huynh đúng không?"
"Không đúng!"
Y khẽ giật mình, bỗng nhiên mỉm cười: "Nói vậy chính là muốn huynh rất nhớ muội đúng không?"
"Trả lời đúng rồi!" Như Ca mỉm cười rồi lại nhào vào lòng y, vươn cánh tay ôm chặt lấy y: "Cho nên chàng nhất định phải bình an trở về!" Những lời này vừa thốt ra khỏi miệng, nàng bỗng nhiên cảm thấy có một trận bất an mãnh liệt, thật giống như nàng vừa nói sai cái gì đó.
Ngọc Tự Hàn trấn an vỗ vỗ vào lưng nàng, cười nhạt nói: "Không cần lo lắng ... Ca nhi, chờ huynh trở lại, chúng ta ... sẽ xây một gian nhà nhỏ trong rừng được không?"
"Hử?"
Mặt y hơi ửng hồng: "Nàng thích nhà bằng gỗ hay là bằng trúc vậy?"
Mặt của Như Ca cũng đỏ lựng lên.
Ngọc Tự Hàn lúng túng, khẽ ho nhẹ.
Nàng cúi đầu nói: "Trong nhà ... có những ai?"
Đáy mắt y tràn đầy ôn nhu: "Muội và huynh .... tương lai ... còn có thể có em bé ...."
Mặt nàng đỏ bừng như ráng chiều.
Cuối cùng nàng sẵng giọng: "Chờ chàng về rồi hẵng nói tiếp."
Ngọc Tự Hàn dịu dàng ôm lấy nàng.
Một lúc lâu sau chẳng ai nói nữa.
Hai người ôm nhau trong bóng đêm, sưởi ấm cho nhau, hô hấp vang lên bên tai. Hơi thở của y và nàng đều là nóng hổi, phảng phất như có ngọn lửa nóng bỏng đang bừng cháy giữa hai thân thể.
Ngọc Tự Hàn cố ép xuống xao động trong cơ thể, y lấy ra một vật. Một cái ban chỉ(*) bằng dương chi bạch ngọc có khắc họa tiết rồng, một sợi dây màu hồng xinh xắn xỏ qua nó.(* ban chỉ: nhẫn to đeo ở ngón cái, trang sức của nam giới)
Như Ca giật mình: "Ồ, cái ban chỉ này vẫn luôn ở bên người muội mà, sao lại ở trong tay chàng vậy?"
Y không trả lời nàng.
Y nhẹ nhàng buộc sợi dây đỏ lên cổ nàng, bạch ngọc ban chỉ phát ra ánh sáng nhu hòa trong bóng đêm. Y thấp giọng nói: "Nó là của nàng!" Ngày đó, khi nàng trả lại ban chỉ cho y, vẻ dứt khoát trên mặt nàng đã khiến con tim y hóa thành tro tàn.
Như Ca gật đầu: "Được. Muội sống mang theo nó, khi chết cũng mang nó theo."
Ngọc Tự Hàn hít sâu một hơi, ôm chặt nàng vào lòng:
"Ca Nhi....."
Ca Nhi, chỉ cần có nàng, y cam nguyện đi vào vô gian luyện ngục.
Trong lòng đất, sông ngầm cứ trôi, hô hấp của hai người bỗng nhiên lại trở nên dồn dập.
Mùi thơm của cơ thể ôn nhu tràn ngập trong không khí.
******
Dưới thủy lao u ám.
Hai tay Chiế