Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/521 lượt.
trăm người,các môn phái trông võ lâm đều phái người đến.
Người tuy đông nhưng linh đường lại vô cùng yên tĩnh.
Mọi người có mặt dường như đang chờ đợi một điều gì đó.
Khi làn sương chiều dần dần tản mác.
Gã đệ tử trực bên ngoài trang đột nhiên run rẩy hô lớn: “Tiểu thư đã trở về rồi!”
Mọi người nhìn về phía cửa linh đường.
Trong hôn lễ của Chiến Phong một tháng trước đây,Liệt Minh Kính từng tuyên bố trước mặt mọi người Như Ca sẽ tiếp quản Liệt Hỏa sơn trang.Thế nhưng,một thiếu nữ còn chưa đến mười bảy tuổi như thế,thật sự có thể kế nhiệm vị trí của thiên hạ đệ nhất trang hay sao?
Một thiếu nữ như thế,rồi sẽ dẫn dắt thiên hạ võ lâm đi về hướng nào chứ?
Bức lụa trắng như tuyết phần phật thốc cao trog ơn gió lạnh của mùa đông!.
Gương mặt của người con gái áo đỏ ấy so dải lụa trắng còn nhạt hơn.
Hơi thở của nàng có chút dồn dập
Đôi mắt lại mở thật lớn!
Nàng nhìn trừng trừng vào tấm bài vị đặt trên bàn thờ ấy,khóe môi thoáng chống chẳng còn chút máu!
Trên đường đi,nàng luôn đeo đẳng ý nghĩ,biết đâu,biết đâu đây chỉ là một trò đùa,là bọn họ đã lừa gạt nàng,là cha vì quá nhớ nàng,cho nên mới bày ra trò đùa này.Tuy nhiên,từ trước đến nay cha chưa bao giờ đùa cợt với nàng như thế hay là cha trong lúc bốc đồng nên mới làm như thế? Nếu đúng như nàng nghĩ thì khi trở về nàng sẽ nhào vào lòng cha mà òa khóc,trách cha vì sao lại hù dọa nàng như thế,rồi đợi khi bình tĩnh lại,nàng sẽ hứa với cha rằng nàng sẽ mãi mãi,mãi mãi không rời xa cha nữa.
Nàng chẳng còn cần bất cứ cái thứ gì nữa.
Nàng chỉ cần mỗi cha thôi
Mộ Dung Nhất Chiêu nặng nề bước đến bên cạnh Như Ca,khoác một bộ áo tang lên vai nàng.Y vỗ vỗ lên bờ vai ấy,muốn nói điều gì đó,nhưng cuối cùng chỉ biết thở dài.
Như Ca run rẩy.
Nhìn tên cha khắc trên bài vị,đôi đồng tử của nàng dần co lại,chút ánh sáng cón đọng nơi đáy mắt cũng từng giọt tan biến.Nàng tiến về phía trước mấy bước,bước chân thẫn thờ,hệt như một người loay hoay trong cơn ác mộng.Thế nhưng,khi nàng bước đến trước linh vị,sống lưng đã ưỡn thẳng,chẳng còn thấy chút run rẩy nào nữa.
Linh đường rộng lớn như thế lại lặng im phăng phắc,ánh nhang đèn lúc sáng lúc tối.Dười tấm màn trắng không gió mà tự đu đưa,chỉ có tấm bài vị trơ trọi cùng một hủ sứ nhỏ trắng toát.
“Cha đâu? Vì sao chỉ có tấm bài vị này?”Giọng của nàng vô cùng bình tĩnh.
Sắc mặt của mọi người trong trang đều buồn bã.
Duệ Lãng vẫn hạ thấp đầu nói: “Di hài của trang chủ đều ở trong hủ sứ cả”
Như Ca quay đầu nhìn sang y,ánh mắt lạnh lung: “Vì sao?”
Mộ Dung Nhất Chiêu đứng bên thầm kinh ngạc.Y vốn cho rằng Như Ca sẽ lung túng sợ hãi,hoặc ngất xỉu tại chỗ,nhưng sự kiềm chế cùng khí thế của nàng quả thật đã vượt qua ngoài sự đoán của y.
Duệ lãng cuối đầu nói: “Trong vụ nổ,di hài của trang chủ đã hóa thành tro bụi”
Dường như trải qua thật lâu,thật lâu
Linh đường yên lặng đến mức khiến người ta khó thở.
Đôi môi Như Ca trắng xanh: “Đã điều tra rõ hay chưa? Là do ai làm?”
Duệ Lãng khẽ ngẩng đầu lên.
Đôi đồng tử màu tro của y chỉ lớn như đầu kim
“Canh ba đêm hôm đó,maật thất mà trang chủ lện công phát nổ,đã điều tra được nguyên nhân,vụ nổ là do có kẻ bố trí và kích sáu khối hỏa khí có uy lực cực mạnh”.Duệ Lãng ngừng một chút,trong mắt lóe lên một tia hận thù: “Đã kiếm chứng,số hỏa khí ấy là do Giang Nam Phích Lịch môn đã bí mật chế ra”.
Quần hào giang hồ trong linh đường bất ngờ hà hốc miệng.
Giang Nam Phích Lịch Môn
Một môn phái vừa nổi dậy trong võ lâm,mấy năm gần đây phát triển cực nhanh,gần như là bá chủ một dải Giang Nam.Phích Lịch môn giỏi sử dụng các loại hỏa khí,uy lực kinh người,sát thương cực mạnh,các môn phái khác đều không dám đối nghịch với bọn họ.Trưởng môn của Phích Lịch môn là Lôi Hận Thiên,thâm hiểm cuồng vọng,hỉ nộ vô thường,từng nhiều lần gây hứng với Liệt Hỏa sơn trang và Thiên Hạ Vô Đao thành.
Nếu như cái chết của Liệt Minh Kính có liên quan đến Giang Nam Phích Lịch môn,vậy thì thiên hạ ắt sẽ nổi lên một trường mưa máu.
Đôi mày Như Ca chau lại.
Nàng nhìn về phía bài vị của cha,không nói lời nào.
Lúc này,ánh mắt của Duệ lãng chợt lóe lên một tia u tối. “Tiểu thư,trước khi người trở về trang,đường chủ các đường của Liệt Hỏa sơn trang đã hợp bàn và quyết định một số việc”.
Như Ca gật đầu tỏ y lắng nghe.
“Trang chủ đã từng tuyên bố tiểu thư là người thừa kế sơn trang,chúng ta cũng không dám trái ý”,Duệ lãng nói. “Chỉ là,trang chủ qua đời quá đột ngột,tiểu thư lại chưa kinh nghiệm,bọn ta đã bàn bạc…”
Như Ca nhìn y. “Duệ đường chủ có lời xin cứ nói”
Bọn quần hào giang hồ nín thở,lặng im quan sát diễn biến
Duệ lãng trầm ngâm nói: “Chiến Phong,thân là đại đệ tử của trang chủ,hành sự quả quyết,bình tĩnh.Chỉ bằng để y tạm thời thay mặt trang chủ,sau này sẽ chuyển giao lại cho tiểu thư”.
Gió lạnh cuốn mạnh sương mù xộc vào cửa lớn của linh đường,ồ ạt tràn vào bên trong.
Rèm trắng tung bay phần phật!
Nhang đèn có vẻ ảm đạm
Trong đường tăm tối như màn đêm
Đôi mắt Như Ca trầm tĩnh đến lạ lùng,nàng lặng i