Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.
bờ vai yếu ớt như thể chỉ cần chạm nhẹ một ngón tay vào thôi cũng sẽ vỡ tan.
Huân Y them chút than vào trong lu hương,khẽ giọng hỏi: “Người còn chưa đi ngủ sao?”
Như Ca mĩm cười,mắt vẫn dán chặt vào sách: “Còn sớm mà”
“Người uống thuốc chưa?” Huân Y đưa mắt nhìn lên chén thuốc làm bằng gốm tử sa trên hương án.
“Ôi..ta quên mất…” Như Ca ngại ngùng mĩm cười.
Huân Y sờ chén thuốc nòi: “Nguội mất rồi,để ta hâm nóng rồi mang trở lại cho người”
“Không cần đâu”.Như Ca châm ra một chén. “Lạnh một chút cũng không sao mà”.Dù sao nàng uống thuốc đã lâu cũng chẳng khá hơn chút nào.
Huân Y không để nàng uống,động tác rất dịu dàng nhưng cũng thật kiên quyết. “Thuốc lạnh có hại cho sức khỏe đấy tiểu thư”
Như Ca lắc đầu.
Trong lúc mơ hồ,nàng dường như nhớ ra đã nghe qua một câu nói cũng gần như thế ở nơi nào đó…
…
…Trà lạnh không tốt cho sức khỏe đâu…
…Lòng bàn tay của Chiến Phong nắm lấy mu bàn tay nàng…
Huân Y cầm chén thuốc lên,sắc mặt bỗng hiện lên vẻ kì lạ. “Ta nghe bọn a hoàn rỉ tai nhau …”
Như Ca thấy cô cứ ngập ngùng,vừa ho nhẹ vừa bật cười hỏi: “Thế nào…?”
Huân Y chăm chú nhìn nàng: “Nghe nói,thuốc mấy ngày nay đều do chính tay Phong thiếu gia sắc”
Như Ca ngơ ngác rồi bật cười. “Nói bừa,Phong sư huynh bận rộn như vậy”.
Huân Y khẽ cau mày. “Thật ra,Phong thiếu gia,người…”
Cửa phòng kẹt một tiếng rồi bật mở.
Hoàng Tông phấn khởi ùa vào,hai gò má bị gió lạnh làm cho đỏ ửng,ánh mắt lấp lánh vẻ hưng phấn.
Như Ca và Huân Y đều nhìn về phía cô…
Như Ca hỏi: “Chuyện gì vậy?Hình như rất vui thì phải?”
Hoàng Tông mừng đến nỗi suýt bật nói ra,nhưng cuối cùng cũng nén lại,nhìn sang Huân Y cười bảo: “Huân Y tỷ tỷ đang dọn thuốc đấy ư?”
Huân Y dịu dàng đáp: “Phải!Ta ra ngoài trước đây”
Cô bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Như Ca đặt cuốn sách trên tay xuống,cười nói: “Thần thần bí bí,còn không mau nói đi”
Hoàng Tông ghé vào tai nàng thì thầm mấy câu..
Như Ca kinh ngạc
Nàng lập tức đứng dậy,nhìn chăm chú vào Hoàng Tông,ngạc nhiên đến nỗi không thốt lên lời.
Ánh trăng tĩnh mịch
Vài làn sương đêm mờ ảo bốc lên.
Sương đêm như khói quấn quyện dưới ánh trăng ngà.
Mấy ánh sao khuya.
Dịu dàng lấp lánh trên nền trời đêm
Tà áo xanh chấp chới theo gió
Trên chiếc xe lăn bằng gỗ,đôi tay thon dài thoáng vẻ nhợt nhạt.Đôi tay tuy trắng nhợt nhưng dưới ánh trăng xuyên qua khu rừng soi chiếu lại dường như lấp lánh như ngọc
Đom đóm bay chấp chới phía trước đầu gối y.
Ánh sáng tràn ngập như ngững đốm sao dìu dịu khác.
Y nhắm mắt lại
Sống mũi cao thẳng vươn chút phong sương của dặm trưởng xa tít.
Y có chút mệt mỏi.
Thế nhưng,y rốt cục cũng đã đến đây rồi
Tiếng bước chân như tiếng trống ngực vừa vui mừng vừa lo sợ…
Chạy về phía nam tử áo xanh
Y không nghe thấy
Mắt y vẫn nhắm như cũ,chân mày khẽ nhíu như đang suy tư về một người mà cõi lòng y vương vật nhất.
Nàng đã phải một mình chịu đựng nhiều đớn đau đến vậy.
Y lại không thể ở bên cạnh nàng
Đom đóm vùn vụt bay lên!
Một bong người trắng như tuyết tựa ngọn gió ùa vào lòng y,nắm chặt lấy vạt áo,khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên,ánh mắt sáng ngời đến đáng sợ,hệt như tất cả sinh mệnh mà nàng có đều cháy bừng bừng lên bên trong đấy!
“Huynh…”Nàng chăm chú nhìn y,chỉ cảm thấy lồng ngực nóng ran,tựa như người bôn ba mệt mỏi đã lâu cuối cùng cũng tìm được đường về nhà,nhất thời không thốt được thành lời.
Y mở mắt ra,nơi đáy mắt đầy vẻ tiếc thương,đau đớn: “Ta đến muộn rồi”
Không ngờ nàng lại ốm đi nhiều như vậy,hai mà đỏ rần sắc bệnh,môi cũng đã khô đi.Nàng mặc một bộ áo trắng tinh,bên tóc cài một đóa hoa trắng nho nhỏ.Đôi mắt nàng nhìn y đầy lưu luyến,giống như một đứa bé đã mất hết mọi thứ,ánh lệ mong manh nhẹ nhàng kết tụ.
Y vuốt tóc nàng.
“Bệnh phong hàn đã đỡ chút nào chưa?Muội còn ho nhiều không?”
Nàng ngây ra nhìn y. “Sư huynh,sao huynh lại ở đây?”Y đáng lý phải đang chinh chiến với đội quân Oa quốc ở phương nam,sao y có thể đột nhiên xuất hiện ở cạnh nàng thế này.
Ngọc Tự Hàn đăm đắm nhìn nàng : “Huynh lo cho muội”
Nghe xong câu nói này.
Nước mắt nàng chảy xuống.
Từ khi nghe tin dữ về cha,bao nhiêu tình cảm trong lòng nàng đều như bị một tảng đá lớn đè nặng,khiến cho nàng cảm thấy ngột ngạt,hít thở không nổi nữa.Nhưng rồi ở bên cạnh y,nàng không cần phải giả bộ kiên cường nữa.Nước mắt chảy qua hai gò má nàng,thấm lên gương mặt,lòng thấy đau buốt.
Nàng vừa khóc vừa nắm chặt tay y. “Huynh biết không,bọn họ đều nói cha đã chết”.Nàng lắc đầu quầy quậy. “Muội không tin đâu,sao cha lại đột ngột mất đi như thế được?Trước khi muội rời trang,cha vẫn còn khỏe mạnh,vẫn cười nói với muội,thương yêu muội như vậy,sao mới chớp mắt chai lại mất đi được chứ?”
Nước mắt của nàng càng túa ra nhiều hơn. “Muội tuyệt đối không tin đâu!”
Ngọc Tự Hàn ôm chặt lấy nàng
Nàng hoảng loạn nhìn chằm chằm y. “Cha không chết mà!Huynh thấy đó,chỉ là một hủ tro cốt,sao có thể bảo rằng cha đã chết được?.Bọn họ đều đang gạt muội phải không?”
Nàng