Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/536 lượt.
khoảng một bước chân.
“Cô vừa khóc?” Giọng nói của y trầm trầm, ánh mắt chăm chú.
Như Ca chợt cảm thấy những giọt nước mắt trên gương mặt mình như nhói đau
Nàng lảng tránh ánh mắt của y. “Ta phải về trang”
“Cô vừa đi đâu về?”.Chiến Phong hỏi
Như Ca khẽ ho,choàng kín chiếc áo choàng trắng lại,chầm chậm ngẩng đầu lên bảo: “Phong sư huynh,ta cảm thấy hơi mệt,ta muốn về”
Chiến Phong đờ người
Một lúc sau nhìn nàng,đáy mắt y dần hiện lên một sắc lam dịu nhẹ: “Phong hàn chưa khỏi,đừng thức khuya quá”.
Như Ca vô cùng ngạc nhiên,Chiến Phong từ trước tới giờ rất cố chấp,nếu không có được câu trả lời như ý sẽ không dễ dàng bỏ qua.Nàng không kìm nén được,liếc mắt nhìn y,nhưng lại chạm phải đôi mắt màu lam sậm ấy”
“Cảm tạ”
Nàng xoay người muốn bỏ đi,nhưng lại nhìn về phía con ngươi mặc áo đỏ như màu máu bên hồ kia.
Hồ nước buổi khuya quấn quyện sương trắng
Người áo đỏ ngẩng đầu nhấm nháp chén rượu trong tay.Bôi tửu bằng vàng vô cùng tinh xảo,trong bong đêm lập lòe phát sáng,chen rượu kia vốn không rót đậy rượu lắm,nhưng dường như y đã ngấm men say
Đôi chân trần đạp lên nền đất buốt giá
Bộ y phục đỏ tươi bay phần phật theo gió đêm.
“Y là ai vậy?”
Như Ca nhìn người áo đỏ.
Đôi mắt Chiến Phong đột nhiên nhíu chặt.
Người áo đỏ dường như đã nghe thấy giọng nói của Như Ca,chầm chậm quay mặt lại.
Màu da y trắng bệch đến trong suốt,hệt như đã từng chung sống với ác ma dưới địa ngục,nơi khóe môi mỏng tươi đẹp như có sinh mệnh ấy ứa ra một dòng máu tươi.
Giữa trán là một hạt chu sa đỏ.
Ánh mắt y như lấp đầy mối tình sâu đậm.Thế nhưng nếu như nhìn kĩ,phía sau ấy lại là sự lạnh lung và vô tình đến tàn nhẫn.
Trên con đường nhỏ,Hoàng Tông ra sức dụi dụi mắt
Vì sao Như Ca luôn cho rằng bên bờ hồ có “người áo đỏ” chứ?Nơi đó rõ ràng chỉ có một màn sương trắng dày đặc
Giọng Chiến Phong vô cùng kì lạ: “Cô…có thể trông thấy hay sao?”.Kết giới mà người ấy thiết lập,thế gian này vốn dĩ chẳng ai có thể nhìn thấy được.
Bên bờ hồ
Người áo đỏ cũng đang quan sát Như Ca
Áo choàng trắng tinh,khuôn mặt xinh xắn có chút ốm yếu,mắt kiên cường ngời sáng,trên má còn lưu dấu lệ vương
Nàng vốn không nên mặc đồ trắng
Người áo đỏ nhấc lấy chén rượu,đu đưa về phía Như Ca,giọng nói mềm dịu và mị hoặc như song nước dưới đáy: “Ta là Ám Dạ La”
Sau đêm đó,bệnh của Như Ca dường như đã thuyên giảm, mấy hôm sau khi khỏi hẳn.Nàng không còn ở lì trong sơn trang cả ngày nữa mà thường xuyên ra ngoài dạo chơi,sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều,tinh thần phấn chấn hẳn lên,đôi mắt lấp lánh ánh cười.
Hoàng Tông thấy nàng dần hồi phục sau nỗi đau mất cha thì trong lòng lấy làm vui lắm.Cô choc him ưng đã được thuần dưỡng,chuyển bức thư thông báo tình hình của Như Ca đến Tĩnh Uyên Vương ở phương xa.
Tuy nhiên,sau khi khỏi bệnh,Như Ca dường như vẫn không quan tâm lắm đến những việc trong sơn trang,nàng ít khi tham gia bàn tính với các vị đường chủ tụ tập trong đường.Thường thường,lúc nàng nhận được tin tức thì Chiến Phong và các vị đường chủ đã quyết định xong rồi,chỉ báo cáo với nàng cho có lệ mà thôi.
Điệp Y vốn cũng chẳng bận tâm lắm,cô chỉ cần tiểu thư vui vẻ là được.Nhưng rồi cho tới một ngày,khi Liệt Hỏa sơn trang quyết định cho Cơ Kinh Lôi dẫn đầu những đệ tử tinh anh cảu các phân đà phồi hợp cùng một trăm môn đồ chi viện cho Thiên Hạ Vô Đao Thành cùng nhau đánh chiếm Giang Nam Phích Lịch môn thì cô không còn nhịn được nữa.
“Sao lại phái Cơ thiếu gia đi chứ?Nơi ấy đầy rẫy những nguy hiểm kia mà?”.Điệp Y nhíu mày: “Trong trang còn rất nhiều người có thể đi,sao cứ phải là Cơ thiếu gia đi mới được chứ,lẽ nào vì Cơ thiếu gia đã từng…”
“Gần đây các nơi đều có tin báo về, Ám hà cung biệt tích từ lâu dường như đang có những động thái khác thường”.Chung Ly Vô Lệ bẩm báo với Như Ca này đang ngắm ngía những đóa hoa mai vàng trong sân.
“Ồ!” Như Ca ngửi ngửi mùi hương của hoa mai,nàng nói: “Ám Hà không phải đã biệt tích giang hồ nhiều năm rồi sao?”
“Mười chin năm”
“Nghe nói năm ấy Ám Dạ La ngạo nghễ trong cả võ lâm,oai phong vô cùng”.Hương hoa dịu nhạt khiến cho Như Ca bất giác cư ngửi mãi.
Chung Ly Lô Vệ nhìn nàng,đột nhiên cúi đầu,khuôn mặt ửng đỏ. “Thuộc hạ khi đó chì mới có bốn tuổi,chưa từng gặp Ám Dạ La.Chỉ nghe nói y bướng bỉnh cố chấp,hỉ nộ vô thường,giết người không gớm tay,cả người luôn khoác một bộ xiêm y đỏ tươi như máu”.
…
Sương trắng bồng bềnh trong màn đêm mờ mịt bên bờ hồ.
Áo đỏ như máu.
Chém rượu bằng hoàng kim.
Đôi chân trần trắng nhợt.
Dang vẻ kiêu ngạo,nụ cười điên cuồng,tóc dài xõa đất,giữa trán là hạt chu sa vừa xinh đẹp vừa tà mị.
Giọng nói câu hồn đoạt phách như song gợn dưới đáy hồ.
“Ta là Ám Dạ La”.
…
Như Ca ngơ ngẩn vuốt ve những cánh hoa mai vàng óng,trong lúc thất thần,nàng ngắt một cánh hoa.
Nàng không nghe được những lời sau đó của Chung Ly Vô Lệ.
Người mặc áo đỏ kia quả nhiên là Ám Dạ la? Nhưng vì sao y lại xuất hiện ở Liệt Hỏa sơn trang?