80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/542 lượt.

đáng tiếc, đáng tiếc mà!”
Thiết Đại Hồng giáng mạnh thiết côn xuống đất, giận đến đỏ bừng mặt. “Chỉ vì tư tình nhi nữ tầm thường mà thờ ơ với cái chết của mấy chục mạng người hay sao? Con bà nó chứ! Lão phu tức chết mất thôi!”
Viên bảo thạch bên tai phải Chiến Phong liên tục lấp lóe sắc lam.
Y siết chặt Thiên Mệnh đao, trong mắt lóe lên vẻ thống khổ khó hiểu.
Như Ca mỉm cười.
Nụ cười đẹp như đóa mai trắng trong băng tuyết.
Nhất thời, mọi người như bị đoạt mất cả hồn phách.
Nàng vừa cười vừa vỗ tay. “Thật là xuất sắc tuyệt vời. Duệ đường chủ thấy bầu không khí nghiêm túc quá nên cố ý diễn trò hề để mọi người được vui vẻ, phải không?”
Ánh mắt của Duệ Lãng dữ dội như dã thú. “Tiểu thư thích thiếu gia nhà ai vốn không liên quan đến chúng ta. Chỉ là sát hại mấy chục mạng người như thế, tuyệt không thể dễ dàng buông tha cho hung thủ được.”
Như Ca hít nhẹ một hơi, cao giọng nói: “Mộ Dung đường chủ”.
“Có thuộc hạ”, Mộ Dung Nhất Chiêu cúi người đáp lời.
“A hoàn thân cận của ta là ai? Như Ca hỏi.
Mộ Dung đường chủ trầm ngâm một chút rồi đáp” “Huân Y và Điệp Y”
Như Ca lại hỏi: “Ngươi từng thấy a hoàn kia bên cạnh ta bao giờ chưa?”.
Mộ Dung liếc mắt nhìn Duệ Lãng, cười ha hả đáp: “Lão phu không để ý”.
“Được!” Như Ca quay sang Duệ Lãng mỉm cười. “Nếu Duệ đường chủ cảm thấy hứng thú đối với chuyện riêng của ta như vậy, sao không gọi Huân Y và Điệp Y đến hỏi chứ?”
Quần hào trong sảnh đều cảm thấy có lý.
Con ngươi của Duệ Lãng phảng phất như tro nguội. “Chỉ sợ bọn họ là tâm phúc của tiểu thư, chuyện gì cũng không dám kể ra, mà có kể ra cũng chưa chắc là sự thật.”
Quần hào cũng cảm thấy có lý.
Như Ca mỉm cười gật đầu. “Nói như vậy, Bình Y này không phải là tâm phúc của ta, phải không?”
Con ngươi Duệ Lãng se lại.
Như Ca cười tiếp lời: “Bình Y chẳng qua là tiểu nha đầu quét dọn vệ sinh trong viện của ta, cũng chẳng phải thân thiết gì, tại sao ta lại tâm sự với cô ấy về chuyện ta thích hay không thích ai chứ?”
Như Ca cười khinh miệt. “Duệ đường chủ, lần sau đừng diễn trò như vậy nữa, xin hãy suy xét cẩn trọng một chút.”
Một tràng ồ vang lên.
Trong đại sảnh đường, quần hào đoán già đoán non, chẳng biết nên tin lời ai.
Như Ca hướng về phía gã đệ tử Liệt Hỏa sơn trang ở cửa sảnh nói: “Đi mời Hoàng cô nương tới đây”.
“Vâng!” Gã đệ tử liền xoay người bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, Hoàng Tông áo quần chỉnh tề xoải bước tiến vào, có mấy người trong sảnh nhận ra nàng, không khỏi kinh ngạc…
“Thị vệ bên cạnh Tĩnh Uyên Vương đấy sao?”
“Nữ bộ đầu mà triều đình ban kim bài đó ư?”
Hoàng Tông đã hiểu rõ tâm ý của Như Ca.
Cô lôi từ trong người một tấm kim bài khắc rồng sáng loáng, trầm giọng nói: “Đêm qua, ta cùng trang chủ Như Ca của Liệt Hỏa sơn trang đến ngọn núi hoang ở trấn Miêu Hà để điều tra về chuyện của Kỳ Lân Hỏa Lôi. Khi vụ nổ xảy ra, Lôi Kinh Hồng đang ở cạnh chúng ta, không thể cùng lúc giao thủ với Chiến Phong được.”
Như Ca từ ghế gỗ giáng hương đứng bật dậy, bước đến bên Duệ Lãng đang trầm mặc, chợt mỉm cười: “Duệ đưởng chủ, ta chỉnh giúp ông một đểm sai, được không? Sau này xin đừng gọi ta là tiểu thư nữa, ông phải gọi ta là trang chủ!”
Duệ Lãng đối mắt nhìn nàng, trong con ngươi màu xám tro dường như không còn chứa đựng tình cảm của con người.
Như Ca đưa tay lên.
Một tấm lệnh bài đỏ rực lóa mắt xuất hiện trong tay nàng.
Liệt Hỏa lệnh!
Quần hào ngạc nhiên hô lên.
Năm đó, Liệt Hỏa sơn trang cai quản võ lâm, hào kiệt thiên hạ tuyên thệ đi theo, dùng Liệt Hỏa lệnh làm tín vật.
Người nắm giữ Liệt Hỏa lệnh chính là người đứng đầu võ lâm.
Ánh mắt Như Ca quét qua quần hào một lượt, nàng cười nhạt bảo: “Chuyện của Phích Lịch môn, ta sẽ cho mọi người một câu trả lời công bằng. Cho dù là ai, chỉ cần đã gây ra chuyện trời không dung đất không tha ấy, Liệt Hỏa sơn trang tuyệt đối sẽ không bỏ qua”.






Màn đêm buông xuống.
Vầng trăng non hình lưỡi liềm.
Vài áng mây như sương khói rải rác trên bầu trời khuya.
Bóng cây trong màn đêm nhạt nhòa như mực.
Dãy phòng phía Tây của Phong viện thấp thoáng ánh đèn.
Điệp Y tức giận nói: “Không chỉ ta với Huân Y, ngay cả Hoàng Tông cô nương cũng không được ra khỏi cửa Phong viện”.
Huân Y dịu dàng nói: “Mười mấy ngày nay, những thứ lặt vặt cần sắm sửa đều do Phong thiếu gia sai người mua rồi đưa vào”.
“Son phấn họ mua về thơm đến nồng nặc!” Điệp Y càu nhàu.
“Ồ.” Như Ca cười nhạt, lật qua một trang sách.
Căn phòng lại chìm trong yên tĩnh.
Điệp Y cắn môi nhìn Như Ca một lúc lâu, rầu rầu nói: “Tiều thư, người thật sự không tức giận sao?”.
Như Ca ngẩng đầu lên, cười đáp: “Tức giận à, ta cũng thấy chỗ son phấn đó nặng mùi quá”.
Điệp Y giậm chân nói: “Tiểu thư!”.
Như Ca chỉ mỉm cười.
Huân Y dịu giọng nói: “Điệp Y đừng sốt ruột, tiểu thư có thể bình tĩnh như vậy, trong lòng nhất định đã có chủ ý rồi”.
Lúc này, bức rèm thêu hoa bị vén lên.
Hoàng Tông bước vào, chân mày khẽ cau lại.