80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/544 lượt.

ao cô cũng là trang chủ của Liệt Hỏa sơn trang, sao lại đi giúp cho Lôi Kinh Hồng chứ?”
Như Ca ngẩng đầu lên, nhìn cô chăm chú. “Bởi vì y là người vô tội!”
“Y đến trấn Miêu Hà, có thể cũng là vì muốn tập kích Liệt Hỏa sơn trang.”
“Ừ. Có lẽ chỉ là y chưa kịp làm.” Như Ca cười khổ.
“Vậy cô…”
“Nhưng vụ nổ đó, Lôi Kinh Hồng vô tội”. Như Ca than thở. “Hơn nữa y cũng không chắc sẽ gây tổn thưong cho bách tính ở trấn Miêu Hà.”
“Bọn họ nhất định không ngờ được cô lại nói giúp cho Lôi Kinh Hồng.”
“Nếu như có nghĩ đến thì bọn họ chắc sẽ không để ta tham gia đại hội hôm đó.”
“Bọn họ không lường được sự tốt bụng của cô.”
“Không phải tốt bụng.”
“…?”
“Là phẫn nộ!”
“Phẫn nộ ư?”
“Thủ đoạn đê tiện như vậy, chẳng ngờ lại tàn nhẫn đến mức hủy đi cả nhà cửa của những bá tính thường dân.” Như Ca nhắm mắt lại.
“Cho nên cô cũng mặc kệ Liệt Hỏa sơn trang?”
“Nếu như Liệt Hỏa sơn trang tàn nhẫn, hung ác, thế thì tốt hơn là nó nên biến mất.”
Trầm mặc một lúc lâu.
Hoàng Tông lại hỏi: “Vậy tóm lại là do Chiến Phong hay là Duệ Lãng làm?”
Như Ca cười nhạt. “Bất luận là ai làm cũng tuyệt đối không phải Lôi Kinh Hồng.”
o0o
Liệt Hỏa sơn trang.
Đại sảnh đường.
Thời gian như ngưng đọng lại.
Bụi trần như khói chầm chậm phiêu diêu trong ánh mặt trời lành lạnh.
Mọi người kinh ngạc nhìn Như Ca.
Tựa như những lời vừa thốt ra khỏi miệng nàng ban nãy là điều khó lý giải và khó tin nhất trên đời này.
Quạt giấy của Đao Vô Hạ khựng lại trên tay.
Phương trượng Phổ Quang ngừng lần tràng hạt.
Thiết Đại Hồng như bị người ta bất chợt giáng cho một cái tát , gương mặt đỏ bừng, nhưng vì nể nang thân phận của Như Ca nên cũng không dám nói ra những lời khó nghe, mồm miệng cứ há hốc cả ra.
Bộ áo xám của Duệ Lãng tỏa ra làn hơi như dã thú.
Chiến Phong căng mắt nhìn Như Ca.
Y ở rất gần nàng, có thể nhận ra mặc dù nàng đang mỉm cười nhưng thân thể lại khẽ run rẩy. Viền áo lông trắng tôn lên khuôn mặt trong sáng của nàng , tròng mắt đen trắng rõ ràng ánh lên vẻ sắc sảo, quật cường như đóa mai trắng duy nhất giữa trời đông.
Đôi mắt của y dần dần biến thành màu xanh thẫm.
Bất chợt y nhận ra bản thân rất muốn ôm nhẹ nàng vào lòng.
Lôi Kinh Hồng ngửa mặt cười to, giữa tràng cười khản đặc không ngừng hộc ra máu tươi.
“Ha ha ha ha, có nghe thấy không?... Ha ha ha ha, còn không phải là thông đồng với nhau hay sao? Vu cáo bổn thiếu gia đến mức lộ ra trăm ngàn sơ hở kia kìa!... Ha ha ha ha…” Y thóa mạ. “Lại đang diễn trò gì chứ! Thiếu gia đã bị mắc lừa một lần rồi, chẳng lẽ còn mắc lừa thêm lần nữa hay sao? Xì!”
Như Ca đềim nhiên nói: “Thả Lôi Kinh Hồng ra”.
Hai tên đệ tử phụ trách việc trông giữ Lôi Kinh Hồng tức thì ngớ người không biết phải làm gì. Liệt Như Ca là trang chủ, theo lý thì lời của nàng không thể không nghe. Nhưng công việc trong sơn trang luôn do Chiến phó trang chủ và Duệ đường chủ xử lý, Liệt Như Ca chỉ hơn đồ trang trí một tí mà thôi.
Đúng lúc này, Duệ Lãng cung kính nói: “Tiểu thư, người nói là tối hôm qua người ở cạnh Lôi Kinh Hồng à?”.
Từ trong đám đông bật ra mấy tiếng cười khúc khích.
Lời của Duệ Lãng dường như khiến người ta liên tưởng đến một số việc mờ ám.
Như Ca nhìn Duệ Lãng, giọng rất bình tĩnh: “Đêm qua, ở núi hoang bên ngoài trấn Miêu Hà, ta nhờ Lôi thiếu gia chỉ dạy cho cách sử dụng Kỳ Lân Hỏa Lôi”.
Duệ Lãng nhíu mày nói: “Có phải tiểu thư nhớ nhầm thời gian rồi không?”.
“Ta nhớ rất rõ.”
“Thật sao?” Duệ Lãng vỗ nhẹ tay, chỉ thấy cửa đại đường lại bị đẩy ra, một a hoàn mặc trang phục tím rụt rè bước vào.
Như Ca nhận ra cô.
Cô chính là a hoàn Bình Y trong trang của mình.
Duệ Lãng hỏi: “Thường ngày ngươi làm việc gì?”.
Bình Y thì thào nói: “Tôi là a hoàn của tiểu thư, hằng ngày hầu hạ tiểu thư”.
“Đêm qua ngươi có hầu hạ tiểu thư không?”
“Có!”
“Lúc đó tiểu thư đang làm gì?”
“Đêm qua tiểu thư cứ tựa bên song cửa mà ngơ ngẩn, lại không ngừng thở dài.”
“Suốt cả đêm sao?”
“Dạ. Tiểu thư không ngủ, tôi cũng không dám ngủ”, Bình Y cúi đầu nói.
Mọi người ồ lên xôn xao.
Ánh mắt Như Ca dần hóa lạnh.
Dáng ngồi của nàng càng ngày càng vươn thẳng.
“Vì sao tiểu thư lại ngơ ngẩn cả đêm không ngủ?”
“Cái đó…” Bình Y ấp a ấp úng.
“Nói”, giọng nói của Duệ Lãng khiến người ta không lạnh mà phát run.
“Tiểu thư đang nhớ một người.”
“Ai?”
Bình Y co rúm lại, hé mắt nhìn Như Ca.
“Tiểu thư đang nhớ tới ai?” Duệ Lãng hỏi lại một lần.
“…Lôi thiếu gia”, hai chân Bình Y run rẩy, vầng trán đầy mồ hôi.
“Lôi thiếu gia nào?”
“Lôi Kinh Hồng… Lôi thiếu gia”
“Tại sao lại nhớ y?”
“Bởi vì… Bởi vì…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bình Y tái nhợt đến sắp ngất.
“Nói!”
“Bởi vì tiểu thư thích y… Tiểu thư thường nói, vì Lôi thiếu gia, người có thể làm bất cứ việc gì… Chỉ cần trong lòng Lôi thiếu gia có người…” Bình Y thao thao một tràng, sau đó lảo đảo ngã vật ra đất.
Mọi người nhìn Như Ca với ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Đao Vô Hạ phe phẩy quạt, khẽ thở dài. “Xưa nay, nhi nhữ vốn si tình,