XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/448 lượt.

nam tử tuấn tú áo xanh kia vái chào, kính cẩn nói lớn:
- Thiên Hạ Vô Đao thành Đao Vô Hạ ra mắt Ngọc công tử! L ời còn chưa dứt, y bỗng cảm giác không ổn. Ngọc Tự Hàn này là một người điếc, làm sao nghe được những lời y vừa nói, như thế chỉ sợ lại gây thêm nỗi hiềm bất kính. Có điều làm cách nào để giao tiếp với người điếc thì y nhất thời không nghĩ ra được, chỉ đành đứng ngây ra đó.
Lúc này, b ỗng có một cổ lực đạo nhu hòa như gió xuân nhẹ nhàng tác động lên thân thể của y. Đao Vô Hạ không dám cưỡng lại, thuận theo cổ lực đạo ấy ngẩng đầu lên.
Đôi mắt Ngọc Tự Hàn.
Điềm đạm mà dễ chịu, hệt như hai hạt ngọc ấm áp giữa chốn linh sơn thủy tú thanh tĩnh.
Huyền Hoàng thưa:
- Đao công tử nếu muốn trò chuyện xin mời đối mặt với thiếu gia nhà ta, thiếu gia tự nhiên sẽ biết ngài đang nói gì!
Nói rồi, y rút từ trong người ra một mảnh giấy vuông và một cây bút than được chế tác khéo léo, bày tất cả ra bàn. Đao Vô Hạ thầm nghĩ, chẳng lẽ Ngọc Tự Hàn học được thần ngữ, có thể từ khẩu hình mà biết được nội dung lời nói hay sao, nếu đúng như vậy thì phải đặc biệt cẩn trọng mới được. Vừa nghĩ, Đao Vô Hạ vừa ôm quyền hướng về Ngọc Tự Hàn rối rít nhận sai:
- Ti ểu muội tại hạ trẻ người xốc nổi, hành xử không phân nặng nhẹ, để cho Ngọc công tử phải chê cười, khi trở về ta nhất định sẽ dạy bảo nàng thật nghiêm túc.
Ngọc Tự Hàn viết lên làn giấy mỏng như khói một câu:
“Lệnh muội ngây thơ, không nên trách cứ.”
Đao Vô Hạ thở phào một hơi đáp:
- Vâng! Huy ền Hoàng bảo:
- Vị nữ tử thanh lâu này cử chỉ phóng đãng, đúng là có chỗ thất lễ, Đao cô nương nhìn không thuận mắt cũng là điều dễ hiểu, tuy nhiên cần phải biết chừng mực.
Đao Vô Hạ nói:
-Đa tạ đã chỉ dạy!
Ngọc Tự Hàn khẽ lắc đầu, bảo y không nên khách khí như thế. Bên này, Phong T ế Tế nghĩ thầm, không biết Ngọc công tử là thần thánh phương nào lại có thể khiến cho Vô Hạ công tử danh chấn thiên hạ phải tỏ ra khiêm nhường như vậy. Chỉ tiếc, người mang dáng vẻ xinh như ngọc ấy hình như vừa câm vừa điếc lại vừa tàn tật, có thể thấy trời cao đúng là ganh đố người hoàn mỹ.
Như Ca vẫn một mực chú ý đến Bách Hợp đang bị mọi người quên lãng. Bách H ợp đã hoàn toàn thất bại, trên gương mặt kiều diễm của cô còn loang lổ dấu lệ hoen, mười ngón tay bấu chặt lấy lần vải đen trên người, không ngừng run rẩy liên hồi. Cuối cùng, cô từ mặt đất đứng dậy, lảo đảo muốn rời khỏi nơi chốn đã gây cho cô điều nhục nhã này. Không ai nhìn đến cô cả, cứ thế cô hy vọng mình có thể lặng lẽ rút yên khỏi sảnh đường.
Cô cúi g ầm mặt, nghiến chặt răng, không muốn nhìn đến vẻ mặt châm biếm của các cô nương khác trong lâu. Vậy mà lúc đi ngang qua bọn họ, cô vẫn có thể nghe thấy giọng cười khúc khích của Hương Đào, tiếng hừ lạnh của Khúc Du Du, cái liếc xéo của Bạc Hà, thanh âm phỉ nhổ của Liễu Nhứ… Rồi đột nhiên, một bàn chân từ đâu xoạc ngang, ngáng phía trước người cô!
Bách H ợp trong cơn bối rối làm sao tránh cho kịp, chân trái cô khuỵu xuống, thân thể mất thăng bằng ngã ra mặt đất. Cô đưa tay muốn níu lấy thứ gì đó nhưng lại bị người khác hất đi. Giữa lúc hốt hoảng, cô vội nhướng mắt nhìn lên, chỉ thấy phía trước hiện ra một gương mặt tàn độc đắc ý, chính là Phượng Hoàng! Thường ngày Bách Hợp cùng cô ta nước sông không phạm nước giếng, cớ sao hôm nay cô ta lại giậu đổ bìm leo như vậy?
Bách H ợp không kìm được thế rơi, thân thể ngã nhoài xuống đất. Cô khép mắt lại, cõi lòng mịt mờ ảm đạm. Cô căm hận! Mọi người vì muốn leo cao mà có thể bất chấp thủ đoạn, miễn đạt được thành công. Cô đơn giản chỉ là chọn sai phương pháp, vì sao lại rơi vào hố sâu của sự nhạo báng và chà đạp đến vậy? Cô căm hận!
Một đôi bàn tay nhỏ nhắn ấm áp vươn đến. B ạch Hợp còn chưa kịp ngã xuống nền đất lạnh lẽo, đôi bàn tay nhỏ nhắn ấm áp ấy đã giữ thắt lưng cô lại từ phía sau, dùng sức đỡ cô lên, giúp cô đứng vững bên cạnh kẻ đã ngáng chân mình là Phượng Hoàng.
Phượng Hoàng tức giận vì có kẻ làm mình mất hứng, cúi đầu “phì” một tiếng, nhổ lên chéo áo của Bách Hợp, nhiếc móc:
-Đê tiện! B ạch Hợp vẻ như không nghe thấy gì, cũng không màng quay đầu lại xem ai đã đỡ cô lên, thân thể đờ ra, cứ thế lầm lủi đi thẳng ra khỏi Phẩm Hoa lầu rồi chìm ngập vào bóng đêm dày đặc ngoài kia.
Như Ca cúi đầu, quay trở lại sau lưng Phong Tế Tế, trong lòng không biết chứa đựng cảm xúc gì.
Phong Tế tế quay đầu trừng mắt nhìn nàng. Cô dùng khăn che miệng, khe khẽ gắt:
- Loại tiện nhân như thế, muội quan tâm tới ả làm gì, chỉ tổ chuốc thêm phiền phức.
Như Ca lặng im không đáp. - Thân th ủ của muội nhanh như vậy, chớp mắt một cái đã lẻn ra đằng sau ả tiện nhân kia, là dùng công phu gì thế?
Phong Tế Tế hoài nghi hỏi. Cô bất chợt cảm giác dường như mình vẫn chưa hiểu hết về Ca Nhi.
Như Ca hướng về giữa sảnh bảo:
- Tiểu thư, tiết mục cưỡi ngựa vẽ tranh của U Lan cô nương sắp kết thúc rồi, tiểu thư có phải là người tiếp theo không ạ?
Phong Tế tế vội vàng chỉnh trang y phục, sửa lại mạng che, cũng không cố gặng hỏi Như Ca nữa.
Bên trong Phẩm Hoa lầu.
Hữu Cầm Hoằng đang