XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.

phách; Phong Tế Tế dành ra cả một buổi trưa tỉ mỉ trang điểm, cố ý đeo mạng che mặt, muốn ra vẻ cao sang bí ẩn, và vì để mọi người chú ý hơn còn nhờ cả ngài tấu đàn đệm nhạc…
Bầu trời trong vắt không một gợn mây.
Như Ca thở dài: - V ậy mà các cô nương ấy đều thất bại cả, người thành công lại là Hương Nhi vốn chẳng hề có sự chuẩn bị nào. Tại sao như vậy chứ? Không cần phải nỗ lực ư? Không cần nỗ lực cũng có thể thành công à? Hay bảo, có nỗ lực cũng không thể thành công?
Hữu Cầm Hoằng vừa tấu đàn vừa bảo:
- Sao cô xúc cảm nhiều như vậy, đấy chỉ là may mắn thôi mà.
- May mắn ư?
Như Ca đột nhiên âu sầu nói:
- Thế nhưng may mắn lại khó nắm bắt như vậy đấy!
- Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình.
Như Ca nghe vậy, quay đầu lại tròn mắt nhìn y, nàng hỏi tiếp:
- Vậy nỗ lực có tác dụng gì không?
Hữu Cầm Hoằng vẫn chơi đàn, y cúi đầu đáp:
- Có khi có, có khi không.
Như Ca cười bảo:
- Câu nói rất chính xác: có khi có, có khi không! Nhưng ai mới biết được khi nào thì có khi nào thì không chứ?
Một lúc sau, nàng lại lắc đầu mà rằng:
- Thôi thì cứ nỗ lực, cho dù có không thành công cũng sẽ không hối hận.
Hữu Cầm Hoằng dường như bị câu nói của nàng tác động, y ngừng đàn, nhìn nàng gật gù:
- Cô nói có lý.
Như Ca nghe y tán đồng thì vô cùng cao hứng, cười tươi bảo:
- Cũng giống như ngài, vì luôn cố gắng luyện đàn, cho nên mới có thể trở thành Cầm Thánh vang danh thiên hạ!
Hữu Cầm Hoằng nhìn nàng đáp:
- Cô lầm rồi, ta không phải là Cầm Thánh.
- Sao chứ?” Nàng giật mình:
- Ngài không phải là Cầm Thánh ư?
- Ta chỉ là đệ tử của Cầm Thánh thôi.
Dưới tán tre rợp bóng xanh mướt. H ữu Cầm Hoằng trong trang phục trắng ung dung xuất thần, vô cùng thanh nhã. Như Ca thật sự không dám tin y không phải là Cầm Thánh. Nói vậy Cầm Thánh thật sự phải người như thế nào chứ? Nàng không khỏi mông lung suy tưởng.
Tiếng đàn tình tang.
Hữu Cầm Hoằng nhớ lại: - Năm ấy gặp được Cầm Thánh, ta chỉ mới mười hai tuổi. Cầm Thánh cả người vận y phục trắng muốt, tinh khiết hệt như tuyết trên đỉnh Thiên sơn, chói chang chẳng khác ánh mặt trời, khiến cho người ta thật sự không nhìn rõ được dáng vẻ của ngài.
Như Ca hiếu kỳ hỏi:
- Vậy cầm nghệ của người ấy so với ngài xuất sắc hơn chăng?
- Ta ngay cả một phần cũng không so được.
Nàng không tin.
Hữu Cầm Hoằng bật cười:
- Ít nhất, khi ngài tấu đàn thì cô tuyệt đối sẽ không lơ đễnh.
Như Ca đỏ mặt đáp:
- Ta đã xin lỗi rồi mà!
Hữu Cầm Hoằng mỉm cười khoan hòa.
Như Ca lẩm bẩm nói:
- Cầm Thánh… không biết ta có cơ hội được gặp mặt người này hay không…
Thời gian của nàng cũng không còn nhiều lắm.
- Mỗi năm Cầm Thánh sẽ đến Phẩm Hoa lầu một lần, nhẩm tính thời gian, xem ra cũng sắp tới rồi.
Giọng nói của Hữu Cầm Hoằng chứa đựng một nỗi mong chờ vô hạn.






Phẩm Hoa lầu, ngoại trừ Hương Nhi trong một đêm bỗng chốc “chim sẻ hóa phượng hoàng” ra còn có một người nữa khiến kẻ khác phải ngưỡng mộ, đó chính là Phong Tế Tế. Phong Tế Tế xem như dựa rủi được may, tuy không thể câu kéo được Đao Vô Hạ nhưng lại được Ngọc Tự Hàn của Liệt Hỏa sơn trang xem trọng. Từ đêm đó trở đi, Ngọc công tử cũng thường xuyên lui tới Phong các hơn, tên tuổi của cô trên Bài Hành bảng của Phẩm Hoa lầu cũng theo đó tăng cao, chớp mắt đã leo đến vị trí thứ hai. Ngẫm lại, cũng chỉ có Liệt Hỏa sơn trang mới đủ sức khiến cho ánh hào quang của Thiên Hạ Vô Đao thành mờ nhạt, vì vậy mới có thể khiến cho Phong Tế Tế ngay lập tức trở thành cô nương được ưa chuộng nhất Phẩm Hoa lầu. (Có độc giả sẽ hỏi, không đúng rồi, Phong Tế Tế chỉ xếp thứ hai, sao có thể là cô nương được ưa chuộng nhất? Vậy thì bạn không biết, Phong Tế Tế cho dù có tự phụ đến đâu đi nữa cũng không dám so sánh với người bài danh đệ nhất là Tuyết, có điều Tuyết lại rất ít khi có mặt trong Phẩm Hoa lầu!)
Phong các.
Ngọc Tự Hàn đang ngồi bên song cửa, lặng lẽ thưởng trà. Phong T ế Tế tuy cũng được xem là một cô gái dạn dày kinh nghiệm, nhưng khi đối diện với Ngọc Tự Hàn rồi, cô lại cảm thấy tay chân mình trở nên dư thừa.
Hơi trà bồ ng bềnh quấn quyện.
Khuôn mặt tuấn tú của Ngọc Tự Hàn dịu dàng nho nhã, làn môi mỏng của y khẽ chạm vào tách sứ xanh nhẵn nhụi, ánh mắt xa xăm nghĩ ngợi, hệt như đang chờ đợi một người nào đó quan trọng nhất đời mình.
- Thì muội vừa đi vừa chạy mà!
Nói rồi, nàng đến bên cạnh Ngọc Tự Hàn mở gói trà ra, hương thơm của ngân châm nhất thời tràn ngập khắp phòng. Nàng luôn miệng bảo:
- Ngài xem, chủ tiệm trà bảo đây chính là Quân Sơn Ngân Châm thượng đẳng, uống tuyệt vô cùng, không biết có thật hay không? Ng ọc Tự Hàn đăm đắm nhìn Như Ca, đôi mày khẽ nhíu lại, y lấy từ người ra một chiếc khăn tay rồi cẩn thận lau khô những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng.
Như Ca ngẩn ra, kế đó mỉm cười đón lấy khăn, lau sơ mặt mày rồi lấp liếm:
- Ta chạy hơi gấp thôi mà.
Ngọc Tự Hàn lắc đầu, rót từ ấm hoa ra một tách trà, đưa đến tay nàng.
Như Ca ngửa đầu, ừng ự