Tác giả: H.Y
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 134571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.
xuất hiện cũng sẽ không thể chia cắt được bọn họ. Vì một lẽ, anh xứng đáng với cô, xứng đáng với tình yêu mà cô dành cho anh, xứng đáng với bó hoa hồng trắng mà một ngày đẹp trời nào đó, anh đã tặng cho cô.
Sau khi niềm vui mừng vì đạt giải qua đi, Kiều Vy lại phải đối mặt với một vấn đề vô cùng đau đầu khác. Giải thì đoạt được rồi, nhưng muốn mẫu sản phẩm này của cô trở thành sản phẩm đại diện của năm nay thì bản thân cô lại phải tự thiết kế ra một đoạn phim quảng cáo dài năm phút. Vấn đề này thực sự khiến cô vô cùng đau đầu. Tại sao lại hẳn những năm phút? Chẳng phải quảng cáo bình thường trên tivi chỉ khoảng hai phút thôi sao, nhiều quảng cáo còn tiết kiệm đến độ gần như chỉ kịp nhìn thấy tên của thương hiệu rồi sản phẩm quảng cáo thôi, chẳng phải vậy sao? Nghĩ đến sao mình lại phải thiết kế quảng cáo những năm phút, trong lòng Kiều Vy cảm thấy vô cùng buồn bực, buồn bực vì cơ bản là cô hiện giờ chẳng có ý tưởng gì cả. Đến hai phút còn chẳng có đừng nói là năm phút.
Gặp phải vấn đề trước mắt, cô lại bức bối quay sang lườm người đang mải mê chúi đầu vào máy tính làm việc bên cạnh. Chẳng là hôm nay Tử Du phải tăng ca ở công ty, không muốn để Kiều Vy nhàm chán ở nhà nên lôi cô đến cùng. Nói là muốn cô đến vì không muốn cô ở nhà ngủ nướng nhưng chủ yếu là không muốn dời xa cô. Càng ngày, sự chiếm hữu của Tử Du với cô lại càng mạnh, dường như ngày nào không nhìn thấy cô là thấy trong lòng bất an không yên. Đang làm việc thì Tử Du bỗng cảm thấy có ánh mắt u hồn lạnh lẽo đang hướng mình phóng tới. Ngẩng đầu lên, thì ra Kiều Vy đang nhìn anh bằng ánh mắt oán hận. Ánh mắt ấy của cô quả là khiến anh không rét mà run.
- Sao lại nhìn anh bằng ánh mắt ấy?
Cuối cùng cũng thấy Tử Du chú ý đến mình, Kiều Vy hài lòng lên án.
- Còn không phải sao. Tại anh hết đấy.
Tự dưng bị đổ lỗi, Tử Du chẳng hiểu rốt cuộc mình lại làm gì chọc tức cô rồi. Nhìn vẻ mặt hoang mang của Tử Du, Kiều Vy lại được thể tiếp tục lên án.
- Còn không phải tại anh gửi bản vẽ của em đi sao? Giờ sắp đến ngày phải gửi thiết kế quảng cáo về rồi mà em chẳng có ý tưởng gì. Làm thế nào bây giờ?
Vừa nói cô vừa ôm gối dựa nằm bò ra ghế sofa trong phòng anh. Lúc này Tử Du mới hiểu ra cô đang nói đến cái gì.
- Chẳng phải đã chọn được tên sản phẩm là Hàn Vy rồi sao?
- Em không có nói đến tên gọi, là nói đến đoạn quảng cáo cơ, hẳn là năm phút cơ đấy.
Vừa trả lời xong cái email cuối cùng, Tử Du cũng đứng lên tiến lại gần cô, nhấc cô đang nằm trên sofa ôm vào lòng.
- Thế em có ý tưởng gì không?
Kiều Vy lại nhìn anh ai oán.
- Không có, có đã chẳng ngồi kêu ca với anh. Em không biết đâu, anh làm phải làm cho trót đi, không được bỏ em một mình lo đâu đấy.
Nghe thấy giọng điệu nũng nịu của Kiều Vy, anh chỉ nhẹ nhàng cười. Cô bé này lúc nào cũng vậy, làm việc vô cùng tùy hứng. Cái gì cô ấy muốn làm thì đừng hòng người khác được đụng tay đến còn những việc không có hứng thú thì tìm mọi cách để đùn đẩy cho người khác. Chẳng biết nên gọi cô là cô bé lười biếng hay như thế nào nữa.
- Ừ, để anh xem xem. Đầu tiên là phải có chủ đề quảng cáo. À, khoan đã, em muốn nhấn mạnh vào chỉ tập trung giới thiệu cái vòng hay là muốn tạo hẳn thành một câu chuyện rồi mới dẫn ra sản phẩm là cái vòng?
- Em cũng không biết, nhưng em thích cách tạo một câu chuyện hơn. Vì lần này quảng cáo những năm phút, em nghĩ tạo một bộ phim ngắn thì cũng được, mà như thế sẽ không bị nhàm chán, ý đồ quảng cáo cũng không quá rõ ràng.
Nghe cô nói xong, Tử Du chỉ trầm ngâm suy nghĩ một lát. Những vấn đề quảng cáo sản phẩm, anh vốn không mấy xa lạ. Mỗi khi một sản phẩm mới ra mắt thì lại càng phải đặc biệt chú trọng đến cách thức quảng cáo vì đôi khi quảng cáo đã chiếm đến 50 % sự thành bại của sản phẩm rồi. Sản phẩm mới, nhất là đối với một nhà thiết kế chưa có tên tuổi như Kiều Vy thì quảng cáo lại càng quan trọng. Nếu quảng cáo không tốt, khách hàng sẽ chẳng thèm mất thời gian mà xem xét để nhận ra thiết kế của cô có gì đặc biệt hơn các mẫu thiết kế khác.
- Trong thư có nói rõ là sẽ phát đoạn quảng cáo này ở đâu không?
- Em cũng không rõ, chỉ thấy nói là trên các phương tiện truyền thông, giải trí, quảng cáo và hệ thống các cửa hàng của hãng.
Tử Du lúc này lại chìm vào suy nghĩ. Nhìn gương mặt đang suy nghĩ của anh, Kiều Vy bỗng nhớ cô đã từng đọc được ở đâu đó nói rằng “người đàn ông quyến rũ nhất là khi họ tập trung làm việc.” Anh lúc tập trung suy nghĩ vừa bớt đi phần lạnh lùng lại thêm vào vài phần chững chạc. Ánh mắt suy tư cho thấy anh đang lên kế hoạch gì đó. Khung cảnh lúc này thực sự là rất đẹp, ánh nắng nhẹ của ngày thu chiếu sáng đến hai con người đang ngồi trên sofa. Người con gái nhỏ bé được người con trai ôm trọn tạo cho người ta một cảm giác anh đang bảo bọc, che chở cô. Bàn tay người con gái khẽ giơ lên nhẹ vuốt khuôn mặt đang trầm tư suy nghĩ của người con trai. Cảm thấy bàn tay nhỏ bé của Kiều Vy như kéo Tử Du ra khỏi luồng suy nghĩ của anh. Khẽ cúi xuống chạm vào đôi mắt đang mơ màng nhìn anh, mỉm cười.
- Sao vậy?
Dường n