Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệu Có Phải Tình Đầu

Liệu Có Phải Tình Đầu

Tác giả: H.Y

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 134570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.

anh không phải là một người ghen bóng ghen gió, rồi vì hành động ghen tuông mù quáng mà kiểm soát, nghe lén hay đọc lén tin nhắn của người yêu, nhưng khi nhìn thấy Vũ gọi, anh đã muốn nghe điện thoại xem rút cục cậu ta có gì cần nói với Kiều Vy nhà anh. Nhưng rồi, lí trí đã giúp anh kiềm chế. Nhưng khi không có ai nghe máy, tin nhắn gửi đến lại là từ cùng một người thì anh không thể kiềm chế được mà đọc tin nhắn của Kiều Vy, rồi đến lúc cô đi ra ngoài anh lại có thể thản nhiên nói là nhỡ tay ấn mở tin nhắn chứ chưa đọc gì với cô.
Và hiện giờ anh đang ngồi ngay phía sau bọn họ. Trên đường lái xe đến đây anh đã tự trách móc bản thân hàng trăm lần tại sao lại không có niềm tin như vậy với cô, tại sao khi cô nói Vũ muốn hẹn gặp cô lại vì sĩ diện mà bảo cô cứ đi đi, anh không sao cả. Để giờ anh lại lén lén lút lút ngồi ở một góc nghe lén hai người nói chuyện như thế này. Anh chưa từng nghi ngờ Kiều Vy nhưng anh lại thực sự muốn biết liệu bọn họ gặp nhau sẽ nói gì.
Vừa bước vào quán cà phê, Kiều Vy đã nhìn thấy Vũ vẫy vẫy cô. Cậu ngồi ở một cái bàn gần cửa sổ. Cậu vẫn nhớ thói quen của cô là thích ngồi những nơi gần cửa sổ. Hôm nay, cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, nhìn cậu giờ đã giống một người trưởng thành, chín chắn chứ không còn là cậu bé năm nào còn hay dẫn cô đi ăn kem nữa. Khi cô vừa ngồi xuống thì đã có người mang đồ uống đến cho cô. Cậu vẫn cứ thích gọi đồ uống cho cô trước như vậy, nhưng hình như cậu đã quên, cô không thích uống đồ uống nóng đặc biệt nếu đó không phải là mùa đông. Giờ vẫn chưa đến mùa đông mà.
- Xin lỗi, chị có thể đổi lại cho em thành chocolate lạnh được không ạ?
- Cậu cho tớ cơ hội để giải thích sao?
Phải, năm đó là cậu không cho cô cơ hội để giải thích. Chính xác là khi đó, mọi người đều còn quá trẻ con, cậu còn quá trẻ con. Khi nghe thấy Vy Vy không thi cùng trường với cậu nữa, cậu đã nổi nóng, đã tức giận. Sự bồng bột, trẻ con khi đó đã khiến cậu phản ứng vô cùng ích kỉ. Lúc đó, cậu chỉ biết người bị phản bội là cậu, dù có là lí do gì thì người có lỗi vẫn là Kiều Vy. Cậu tự cho rằng trên đời này chẳng có lí do chính đáng nào có thể biện minh cho hành vi của Kiều Vy lúc đó. Người bị tổn thương khi đó là Vy, vậy mà không chỉ không an ủi cô, cậu còn rời bỏ cô, không những thế, liệu lúc đó có nói gì nặng lời với cô hay không cậu cũng không còn nhớ rõ nữa.
- Vy Vy, tớ xin lỗi.
Giờ mới xin lỗi, không phải đã quá muộn rồi sao. Thực ra, trước đây, Kiều Vy luôn nghĩ nếu một ngày Vũ phát hiện ra sự thật, nói lời xin lỗi với cô, liệu cô có tha thứ cho cậu hay không? Câu trả lời lúc đó là có. Chắc chắn cô sẽ tha thứ cho cậu. Nhưng đồng thời với sự mong chờ câu xin lỗi ấy chính là sự bặt vô âm tín của Vũ. Niềm tin trong lòng Kiều Vy càng ngày càng phai nhạt, tình cảm của cô có lẽ cũng vì thế mà càng lu mờ.
Cô đã tưởng tượng ra hàng loạt tình huống khi Vũ phát hiện ra lí do năm đó của cô và nói lời xin lỗi, nhưng cô lại không tưởng tượng được nó sẽ diễn ra như thế này. Bốn năm hả, có phải cô đã chờ đợi suốt bốn năm cho lời xin lỗi này không? Nhưng sao đến ngày hôm nay khi nghe lời xin lỗi này, cô lại không có cảm giác gì cả. Có lẽ, đã từ lâu cô không còn chờ đợi lời xin lỗi ấy nữa rồi.
- Ừ, không sao. Tớ chấp nhận lời xin lỗi của cậu.
Nhìn thấy vẻ bình thản của Kiều Vy, Vũ nửa mừng nửa sợ. Cô chỉ có vẻ bình thản như thế trong hai trường hợp, hoặc là cô đã thực sự không còn để tâm đến chuyện đấy nữa, hai là người đấy đối với cô giờ không còn ý nghĩa gì nữa. Giờ đây, đối với cậu, cô lại có thể bình thản như thế.
- Vy Vy, vậy chúng ta…
- Chúng ta vẫn là bạn bình thường.
- Vy Vy, cậu biết tớ không coi cậu là bạn bình thường mà.
- Vũ, nhưng đối với tớ, cậu chỉ là một người bạn bình thường thôi…
Quả là cậu rơi vào trường hợp thứ hai. Thì ra cảm giác mình coi người ta là quan trọng nhưng đối với họ mình chẳng là gì cả nó lại đau đến thế. Khi Kiều Vy nói ra những lời đó, giọng cô rất nhẹ, rất bình thản như đó là một chuyện vô cùng bình thường nhưng lực sát thương đối với Vũ thì lại là vô cùng lớn.
- Vũ, cậu còn gì để nói nữa không?
- Tớ…
- Lời xin lỗi cậu vừa nói, đáng tiếc đến quá muộn. Đã quá muộn cho cả hai chúng ta rồi, Vũ. Cậu biết tính tớ mà Vũ, tớ yêu ghét từ trước đến nay đều vô cùng rõ ràng. Khi tớ đồng ý yêu Tử Du, giữa chúng ta đã chẳng còn gì rồi.
Nhìn thấy vẻ sững sờ trên gương mặt của Vũ, trong lòng Kiều Vy cũng bất giác thấy không được thoải mái. Tuy vẫn nói mọi chuyện giờ đã trở thành quá khứ, nhưng nỗi đau trong quá khứ ấy mỗi lần nhắc đến vẫn khiến con tim cô rỉ máu, lúc nãy nói với Vũ những lời như vậy tuy là cô đã cố gắng giữ một thái độ bình thản nhất có thể nhưng đó dù sao cũng vẫn chỉ là sự bình thản giả tạo. Trong lòng cô, những vết sẹo của năm xưa đang ngày càng rách toác ra. Cô không muốn nó lại rỉ máu một lần nữa, chuyện gì đã qua thì không nên nhắc lại, nhất là khi kể cả có nhắc lại thì cũng chẳng có thể có gì thay đổi được cả. Giữa họ, tất cả đã kết thúc rồi.
- Vũ, nếu cậu không còn gì để nói, xin lỗi, t


Disneyland 1972 Love the old s