Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: hanhack119
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/853 lượt.
đến việc gặp lại đối phương.
Ở một buổi sáng sớm mùa đông rét lạnh như vậy, tại nơi đầy nhiệt độ ấm áp bao phủ như vậy, cô một chút ý nguyện rời chăn đi cũng không có.
Quan trọng nhất là, cô có dự cảm, mình cùng anh không thể nào biết được cả đời có còn gặp mặt nữa không.
Người đàn ông sau lưng dùng cánh tay ôm lấy cô thật chặt, để cho lưng cô không còn lựa chọn nào dán lên trước ngực rắn chắc của anh.
Cô cũng đã từng nghĩ tới, có một ngày mình sẽ được một người đàn ông ôm vào trong ngực, dưới ánh nắng ban mai tỉnh lại, sau đó ở trong ngực lẫn nhau cùng nói buổi sáng tốt lành, nghênh đón một ngày mới lại tới — nhưng là, cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày mình ở trong ngực Thượng Quan Thiên tỉnh lại.
Bỗng chốc, cánh tay vòng bên hông hoạt động một chút. Một giây kế tiếp, cô bị xoay người qua, không còn kịp khép lại đôi mắt đành phải nhìn anh.
"Chào buổi sáng." Cô ngẩn ngơ, ấp úng nói. Thấy anh nhìn chằm chằm mặt của mình, không nói một câu, cô trừng mắt nhìn "Thế nào... Ưm!"
Lời không kịp nói ra tất cả đều bị anh nhét vào trong miệng, không có chút ý nghĩa nào hóa thành một tiếng rên khẽ.
Sau một hồi khá lâu, cảm giác dục vọng thoáng thoả mãn, đôi môi đói khát của Thượng Quan Thiên mới bằng lòng buông cô ra. "Chào buổi sáng." Một bên anh vừa nói lại trộm hôn khẽ ở môi cô lần nữa, nhẹ gặm đôi môi mềm mại đỏ thắm.
Bên tai nghe giọng anh khàn khàn, hình ảnh kích tình đêm qua không mời mà tới, khiến gò má của cô không khỏi ửng hồng mê người.
Đêm qua, môi, lưỡi, tay của anh, có mặt khắp thân thể của cô chế tạo khoái cảm, ép cô bật ra từng tiếng ngâm nga nũng nịu tuyệt hảo.
Lúc này, môi của anh im hơi lặng tiếng trượt tới cái cổ mảnh khảnh cô, ở nơi hiện đầy vết hôn trên cổ in thêm dấu vết mới.
"Đang suy nghĩ gì?" Lòng của cô không có yên ở đây làm anh có chút bất mãn, bàn tay làm bộ muốn nhấc cái chăn che ở trên người cô lên.
"Đừng, lạnh quá." Mặt cô đỏ hồng đè lại chăn.
Nguyên nhân không để cho anh vén, một mặt thật sự là bởi vì sợ lạnh, nhưng quan trọng hơn là — dưới chăn cô không mảnh vải che thân.
"Em, em không có suy nghĩ gì." Chẳng qua là xấu hổ thôi.
Anh đem lòng bàn tay đặt ở trên gương mặt của cô, không để cho cô có cơ hội xoay mặt. "Em hối hận?" Anh vô cùng nghiêm túc hỏi.
Hối hận? Câu hỏi của anh làm cô ngẩn ra.
Biểu hiện của cô để cho anh hiểu lầm sao?
Cô vội vã lắc đầu một cái "Không có." Trên thực tế, là thật không có.
Nhưng cô nên cảm thấy hối hận!
Đêm qua thật sự là cô rất xúc động, nhưng mà một chút cảm giác hối hận cũng không có, thậm chí... Thậm chí còn cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.
Cô thế nào mà cho là xảy ra quan hệ cùng anh là một việc đương nhiên?!
"Em không có hối hận chẳng qua là..."
"Chỉ là cái gì?" Thần kinh đang buông lỏng, bởi vì lời của cô lại căng thẳng lần nữa.
"Chẳng qua là có chút không có quen mà thôi..." Cô rũ rèm mắt xuống, nhỏ giọng giải thích.
Khi còn bé cô cùng anh như nước lửa, hai người thề không đội trời chung, càng về sau mối quan hệ dần dần biến thành vừa bạn vừa địch, nhưng cùng anh trở thành người bên gối... Đây mới thật làm cô bất ngờ.
Cô..., làm anh an tâm, tại môi cô rơi xuống một cái hôn, chỉ là lúc này không phải khẽ hôn, mà là một nụ hôn nóng bỏng mạnh mẽ đúng tiêu chuẩn.
"Về sau từ từ sẽ quen." Khóe miệng anh dịu dàng hàm chứa nụ cười yếu ớt, nhẹ giọng nói.
Thần trí vốn là đang loạn rừng rực, nghe lời của anh về sau lập tức tỉnh táo lại. "Về sau?" Là cô nghe lầm sao?
"Đúng, về sau." Con ngươi nhìn chằm chằm vào mắt cô "Chẳng lẽ em cho rằng tối hôm qua chỉ là tình một đêm?"
Nếu như cô dám can đảm nói "Dạ”, vậy anh tuyệt đối sẽ tức chết!
"Không phải sao?" Cô ngây ngốc hỏi ngược lại.
Rất tốt! Cô dùng câu hỏi ngược lại, nhưng mà anh vẫn là nổi trận lôi đình. "Em xem anh là gì?" Anh cắn răng nghiến lợi hỏi.
"Anh?" Tựa hồ còn không có phát hiện cơn giận của anh, cô chậm lụt kiểm tra anh. "Anh! Là thanh mai trúc mã của em."
Vẫn là như vậy không sai nha!
"Thanh mai trúc mã?!" Không sai, bọn họ là thanh mai trúc mã, nhưng anh muốn không chỉ là tình bạn, cái anh muốn là tất cả tình yêu của cô, tất cả lực chuyên chú.
"Đúng..."
"Em nghĩ rằng sau khi chúng ta lên giường, anh còn có thể chỉ đem em làm thành bạn chơi tuổi thơ giống như trước vậy sao?" Cố nén tức giận xuống, anh nhàn nhạt hỏi ngược lại. "Chẳng lẽ em có thể?"
Anh không muốn cũng không nguyện ý để cho lửa giận thay thế được lý trí, bởi vì sau khi anh thật vất vả mới lấy được cô về, lại vì ghen tỵ mà mất đi cô lần nữa, đó cũng không phải là kết quả anh muốn, cũng không phải là kết quả được anh thừa nhận.
"Em..." Cô dừng lại, phát hiện mình đương nhiên không cách nào trả lời "Có thể".
Cảnh hai người đêm qua triền miên còn đang quanh quẩn trong óc cô không đi, bảo cô làm sao trả lời "Có thể"?!
Nhìn thấy vẻ luống cuống trên mặt cô, lòng anh mềm nhũn.
"Chỉ là, anh nói rồi, chỉ cần là em, anh đều đáp ứng. Chỉ cần em nói một câu ‘Em có thể’, cho dù có nhiều khó khăn, anh cũng sẽ cố g