XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

o đá động bên nào mà còn gì.
- Đã có Tú lo, chị quên nói cho em biết Tú là con trai của thần Lucky, tên thật của anh ấy là Brian và là người giữa chiếc lông vàng có thể lấy được chén thánh của thiên sứ – Hân tự hào về người yêu mình.
- Hèn chi, vậy anh chị hạnh phúc rồi, Ngài ấy có biết không – cậu nói giọng buồn buồn.
- Đương nhiên là không – Hân lãng qua chuyện khác – Giờ dạo này em còn nhớ tới Khương nữa không – Hân hỏi thẳng.
- Có một chút nhưng đó đã là quá khứ rồi chị, đến thời điểm này em cũng không thể hiểu được mình nữa.
Cả hai cùng im lặng và nhìn ánh trăng, tiếng gió rì rào thỏi, hơi nước biển mặn chát. Hân lại lên tiếng hỏi:
- Chị thấy Tử có vẻ thích em lắm, nhìn vào cách cư xử của Tử thì kẻ sáng mắt cũng có thể nhận ra, em có nhận ra điều đó không.
- Đương nhiên là em có thể nhận ra rồi nhưng tim em đã khép lại không thể để ai có thể loạt vào mà tổn thương nó nữa, thời gian cũng không còn nhiều, nếu yêu nó chỉ mang đến cho người khác chỉ là tổn thương, nên em sợ sợ một lần nữa quá khứ lại tái hiện.
- Em đang chạy trốn quá khứ của chính mình, tình cảm của em thì em đã nhận ra lâu rồi, chuyện quá khứ cũng đủ lâu để làm lành mọi vết thương. Nhìn vào mắt em chị có thể thấy điều đó, cái điều mà chính trái tim em đang trối bỏ. Cuộc sống vốn dĩ rất ngắn thì thôi thì hãy cố làm theo những gì trái tim mách bảo không thôi lại khiến cho bản thân phải hối hận – Hân nhìn sâu vào đôi mắt của cậu.
- … – cậu không nói gì chỉ nhìn vào màn đêm tĩnh lặng.
Thấy vậy Hân cũng không nói gì thêm, cả hai nhìn về một phương trời xa xâm với những ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Mỗi người chạy theo mỗi suy nghĩ của riêng mình nhưng cũng cùng chung quan điểm đó là tình yêu này sẽ đi về đâu, về phương trời nào, một hồi kết sẽ ra sao và như thế nào.






Sau bao tháng trời suy nghĩ Khương đã tự mình dập tắt tình cảm đối với cậu, bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu thời gian chờ đợi cuối cùng tìm kiếm cậu cũng bật vô âm tính cộng với tình cảm chân thành của Vy đã làm cho trái tim Khương rung động và đã đưa ra quyết định cuối cùng sẽ cùng Vy nên duyên vợ chồng. Điều đó làm Vy mừng rỡ, nước mắt lưng chồng, bờ vai rung rẫy.
- Anh đã suy nghĩ kĩ rồi Vy à, chúng ta kết hôn đi – Khương đứng trước mặt của Vy mà nói.
- …. – Vy đơ người như không tin vào tai mình.
- Chúng ta kết hôn nhé Vy – Khương lập lại một lần nữa.
Lần này Khương nhìn vào đôi mắt của Vy có gì đó vừa lăng ra khỏi đôi mắt sáng ngời, những giọt nước mắt của sự hạnh phúc, nó lấp lánh như ánh sao trên bầu trời của đêm đông rực rỡ, làn gió xuân khẽ lướt qua cuốn theo những giọt nước mắt, nó làm cho mắt Vy càng cay xòe và những giọt lệ không ngừng tuôn rơi. Tại thời điểm đó không có gì có thể diễn tả được tâm trạng của Vy lúc này mà chỉ có nước mắt. Hạnh phúc dâng trào khiến cho lời nói nghẹn ngào:
- Chị hai con chưa dọn nhà theo trai hợp pháp mà con đã lên tiếng đuổi khéo, cái thằng này nói đúng ý ba – ông Triệu nói mà cười hí hửng với Toàn.
- Ba – Vy hét lên rồi quay sang mẹ mình – mẹ coi nó với ba xua đuổi con kìa.
- Ông với thằng Toàn bộ không thường con Vy sao mà lên tiếng chữi xiêng chữi xỏ – nói mà bà cười cười – hai người đó không thương thì có mẹ thương – bà xoa đầu Vy.
- Con thương mẹ nhất – Vy cười xòa mà lao tới ôm bà Khanh.
Tình thương mến thương nỗi lên làm cho mọi người cười xòa. Thấy vậy Toàn lên tiếng:
- Hôn lễ chị hai con muốn mời vài người bạn – Toàn nói với ba mẹ.
- Bao nhiêu không thành vấn đề – ông Triệu nói.
- Khoảng 10 người, cảm ơn ba mẹ, cảm ơn chị hai – Toàn cười nhào tới ôm và hôn từng người một.
Một hỗn lễ sẽ long trọng và vui vẻ nhất mà Toàn nghĩ vì thế nhanh chống gửi thiệp mời đến với những người bạn mà Toàn thân nhất trong đó không thể không nhắc đến đó là Lan, Phương, cậu và Dương Tử.
Còn cậu và Tử có những bước tiến triển nhiều hơn trong mối quan hệt giữa hai người. Tử tỏ ra vô cùng quan tâm đến cậu, xuất hiện bất ngờ và đem đến nhiều niềm vui và dần dần hình ảnh của Khương dần phai nhạt trong trí nhớ của cậu nhưng cậu không hề hay biết cậu càng trói bỏ hình ảnh của Tử thì hình ảnh của Tử lại hiện lên ngày càng nhiều, cậu không muốn yêu và cũng không dám để yêu, thời gian của cậu chỉ còn đến trên từng ngày. Cái thứ chất độc chết tiệt cứ ngày một tác dụng nặng hơn và tầng số biến mất đột xuất của cậu ngày càng nhiều làm cho Lan, Phương, Toàn và đặc biệt là Tử càng quan tâm nhiều hơn nhưng có lẽ người khóc nhiều nhất đó là bà Chi – mẹ cậu.
Đối với Tử thì nhiều lần suy đi nghĩ lại và cuối cùng anh đã đưa ra quyết định là sẽ theo đuổi cậu vì anh đã không chối bỏ được tình cảm của mình dành cho cậu. Trong mỗi giấc mơ dường như Tử bị ám ảnh, từ khi cậu xuất hiện trong cuộc đời của anh, Tử cảm thấy cuộc sống vui vẻ hơn, nhiều màu sắc vô cùng phong phú và sinh động, nó giống như những nốt nhạc ngân vang làm cho bài hát thêm phần tươi sáng. Cứ mỗi khoảnh khắc bên cậu qua đi là Tử lại tích góp cho mình một chút