Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341325
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1325 lượt.
ẹp, đôi môi ấy chợt hé mở nói những điều có vẻ chúc phúc mà dối lòng:
- Chúc mừng anh Khương chị Vy, chúc mừng anh chị.
- Nhân em… – Khương thốt lên những lời nói sau một lúc bất động.
Có một điều không phải ai cũng biết đó là sự tranh chấp có nên đưa ra lời nguyền cai nghiệt kia hay không cũng là lúc đứa con vụng trộn của thần biển và nàng Rose – vợ Lucian được sinh ra nhưng thần biển không hề hay biết. Sau khi Lucian hay tin đùng đùng nổi giận liền ban ra lời nguyền độc địa và cứ nghĩ rằng đứa bé đó sẽ chết nhưng không ngờ do thừa hưởng được những quyền năng tối cao nên đứa bé không chết mà được Emma nuôi dưỡng do sự nhờ giả của nàng Rose. Đứa bé là một bé gái vô cùng xinh xắn và đáng yêu. Theo năm tháng từ một bé gái giờ đây đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp và đã đem lòng yêu thương con trai của Emma. Nữ thần vô cùng tức giận và vô tình bà lỡ tay giết chết đứa con trai của mình. Chính mắt chứng kiến người yêu mình bị sát hại lòng thù hận trong nàng càng dâng cao vì thương cho đứa bé trong bụng nên nàng đã trốn khỏi đỉnh Oly và lập nên một ranh giới mà cả ba loài trên điều không biết. Nơi đó nàng cưu mang những sinh vật bán thần như nàng, một ranh giới không bị ảnh hưởng của lời nguyền bởi vì trong vùng ranh giới ấy nàng đã lấy máu của mình để tạo nên huyết ngọc – viên ngọc với ánh sáng màu đỏ, ánh sáng của nó có thể hóa giải được lời nguyền độc địa kia. Những người được cứu sống đội ơn và tôn nàng lên làm nữ hoàng.
Trong nàng vẫn không nguôi được mối thù với những vị thần tối cao, người đứng đầu làm sai thì tại sao phải bắt những đứa trẻ vô tội chịu phạt như vậy thật không công bằng, nỗi uất hận ngày một dâng cao và rồi vô tình nàng đã tìm ra một cuốn sách cổ với bìa sách màu nâu củ kỉ, lật từng trang và rồi dừng lại trước một trang có dòng chữ “The future of world”. Trang sách thu hút nàng: thế gian này sẽ một lần nữa rơi vào chiến tranh không hồi kết giữa 3 vị thần tối cao “chúa tể biển khơi Ngài Justin Timberlake, chúa tể bầu trời Ngài Lucky Lucian và nữ thần của mặt đất Nàng Emma Watson”. Đứa cháu lai của Justin Timberlake chính là nguyên nhân dẫn đến chiến tranh nhưng cũng chính nó là người sẽ xóa bỏ mọi ranh giới và làm nên hòa bình. Tình yêu chính là chìa khóa và cũng là nguồn động lực. Một khi yêu thương bị mất mát chính là cơn thịnh nộ để giải phóng nguồn năng lượng to lớn, một khi kiểm soát được năng lượng ấy chính là điều khiển cả thế giới nhưng đồng thời nó sẽ mất đi nếu yêu thương một lần nữa sẽ quay về.”
Và rồi nàng đã lên kế hoạch cho cuộc tìm kiếm, như mong đợi cuối cùng nàng đã tìm ra người cần tìm, một nụ cười hình ovan được vẽ lên khuôn mặt xinh đẹp mĩ miều. Nàng nói với đứa con trai của mình:
- Nhiệm vụ lần này ta giao cho con nhất định con phải hoàn thành, tất cả là vì dân tộc của chúng ta, rồi sẽ đến một ngày ta sẽ bắt họ phải trả giá cho những lỗi lầm mình gây ra – nàng nắm chặt lòng bàn tay.
- Vâng thưa nữ hoàng. Thần nhi sẽ cố gắng hết sức để nữ hoàng không phải thất vọng – chàng trai ấy cuối đầu phục mệnh người mẹ tôn kính của mình.
- Đoàn Minh Khương, con có đồng ý lấy người phụ nữ bên cạnh làm vợ hợp pháp của con dù có đau yếu bệnh tật thì vẫn thề nguyền suốt kiếp mãi bên nhau không?
Khương suy nghĩ rất nhiều rồi quay qua nhìn Vy với ánh mắt sầu não miệng láp bắp:
- Con … không đồng … ý.
Mọi người chứng kiến bên dưới ồ lên một tiếng. Trong khi đó Khương còn nhấn mạnh:
- Vy à anh xin lỗi, anh không thể cưới em làm vợ, anh xin lỗi.
Từng lời nói như hàng ngàn con dao đang đâm nát trái tim Vy, nước mắt bắt đầu tuôn rơi, bó hoa trên tay đã từ lâu rớt xuống mặt đất. Hiện tại vy như một cái xác không hồn, vừa nói mà vừa khóc nức nở.
- Không phải anh nói anh muốn kết hôn với em sao, không phải ngần ấy thời gian em đã làm vì anh không khiến anh cảm động, anh có công bằng với em? – tay nắm lấy tay Khương.
- Anh xin lỗi – không dám nhìn thẳng vào mặt Vy.
- Chỉ vì gặp lại nó mà khiến cho anh thay đổi toàn bộ suy nghĩ của mình, em đã vì anh làm biết bao nhiêu chuyện, em không ngần ngại thời gian của mình để chờ đợi anh vậy mà không bằng mấy phút anh gặp lại nó, anh nói đi Khương – Vy hét lớn.
- Anh…. – Khương không nói nên lời.
Nước mắt vẫn cứ không ngừng nhau tuôn rơi trên khuôn mặt được trang điểm kỉ lưỡng và giờ này đã lem luốt trong thật khó coi. Vy rời khỏi lễ đài và chạy băng băng lại bàn nơi cậu ngồi, kéo ra mà mắng nhiết cậu trước sự ngỡ ngang của tất cả mọi người:
- Tao có gì thua mày, tao xinh đẹp lại giàu có thứ gì mà con Vy này muốn mà không có, nhưng tại sao mày đã ra đi thì sao không đi luôn…- Khương hổn hốt kéo Vy ra nhưng Vy lại hất mạnh tay Khương ra và tiếp tục nói – sao mày không đi luôn đi sao giờ lại xuất hiện ngay lúc này, mày có biết sự xuất hiện của mày làm cho mọi việc rối lên hết không, mày thấy không trước khi mày xuất hiện trong đêm nay là tao đã tin chắc Khương sẽ là của tao nhưng khi mày xuất hiện thì Khương đã thay đổi hoàn toàn suy n