Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
Đi mà chị, vui lắm có nhiều thứ không có giống dưới thủy cung đâu, hấp dẫn lắm.
- Nghe tò mò quá không đi thì uổng….Ok em, chị với anh sẽ đi.
- Gặp lại anh chị sớm nhé. Ai lớp du bặc bặc.
Thế là kế hoạch đi chơi được dựng lên một cách nhanh chống và nhiều điều bắt ngờ đang chờ cậu ở phía trước.
Chuyến xe khởi hành xuống miển Tây bắt đầu lăng bánh, mọi người ai vào yên chỗ nấy, ai cũng trong tâm trạng háo hứt vì lần đầu được xuống miền Tây chơi. Miền Tây nên thơ hữu tình, những cánh đồng bạc ngàn xanh mướt vào độ mới gieo trồng và vàng tươi khi đã chính, những bông lúa thi nhau nặng hạt một màu vàng sáng bóng. Vào những đêm trăng thanh tiếng ếch nhái ễnh ương kêu lên rí rít nghe thật vui tai, tiếng gọi nhau ý ới của những bác nông dân chân lắm tay bùn hiền hòa chất phát. Không chỉ thế còn có những con đò đưa khách qua sông, từng nhịp cầu tre giăng lối nhau đi qua bắt ngang những con sông xem lẫn với những chiếc cầu xi măng, rồi đâu đó lại xuất hiện một vài cây cầu dừa đưa ta về với tuổi thơ.
Những vườn cây trái xum xuê bạc ngàng đủ nào quýt nào ổi nào sầu riêng, măng cụt, chôm chôm, vú sữa, nhãn, thanh trà,…mỗi loại lại cho ta một mùi vị khác nhau. Mỗi vùng miền lại cho ta một đặc sản như cam sành, bưởi năm roi, vú sữa lò rèn, nhãn tiêu da bò, sầu riêng hẹt lép nhiều thịt, sầu riêng khổ qua,…vui hơn những sẽ được vào tận trong vườn để hái và thưởng thức ngay tại chỗ, nghĩ đến thôi đã thèm. Uống những trái dừa tươi mát với vị ngọt thanh, một thứ giải khát vô cùng dân dã và đời thường.
Cậu thì luôn cười híp mắt vì vui sướng, đầu thì tựa vào vai của Tử. Một tâm trạng không thể nào vui hơn được nữa. Lúc đi thì ai cũng hân hoan nhưng vì đường xa nên mọi người ngủ dần vì ngồi xe quá mệt nhưng vẫn còn một người thức với ánh mặt đỏ rực quét ngang rồi ánh mắt khép lại và chìm vào giấc ngủ như bao người.
Xe lần theo một con đường mới làm, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt một màu nhìn trông thật thích mắt và rồi chiếc xe dừng lại một ngôi nhà khá đẹp theo lổi kiến trúc cổ xưa, đúng chắc miền nam với những cây cột bằng gỗ, mái lợp ngối, nền lót gạch tàu, một cái bàn dài ngay chính giữa nhà, phía sau là bàn thờ tổ tiên, bên phải là một chiếc li quăng làm bằng gỗ,…mọi người lần lượt bước xuống xe. Thì từ trong nhà có một bà chạy ra với mái tóc bạc phơ độ 60 nhưng vẫn còn khá nhanh nhẹn, Phương nhào lại ôm chầm lấy bà:
- Thưa nội con mới về, con nhớ bà lắm – Phương đến hôn vào má bà.
- Nhanh nhanh lại giành võng không thôi hết – Lan réo gọi.
Ùa nhau chạy lại thì hết võng cậu đứng đó mà buồn vì chậm chân mắt rồi, chưa kịp buồn thì bị Tử kéo lại:
- Lại ngồi với anh nè tình yêu.
Câu nói khiến cậu đỏ mặt nhưng cũng đi lại ngồi cùng, thấy vậy Phương chế lại giọng, khiến ai cũng cười hết ga:
- Lại ngồi với em nè anh – Phương giọng nhựa nhựa nói với Tú.
- Thôi anh không dám, chị Hân đánh anh chết – Tú cười.
- Trời ơi à, “tình yêu” nói gì má ác ôn vậy, em nào dám, anh chỉ được cái vu oan cho em thôi…mà em chỉ làm cho anh chết không được mà sống không yên thôi – Hân nhấn mạnh hai chữ “tình yêu” để nhái lại cái giọng ngọt của Tử.
- Căng à nhe – Lan nói – Anh Tú coi chừng không có mạng về nha.
- Thôi đừng chọc, ảnh sợ rồi chết ngắt bây giờ, không thấy mặt mài xanh như tàu lá rồi sao – cậu chọc.
- Thấy vậy mà nhát quá, không được rồi, làm mắc mặc đàn ông bọn em hết – Toàn trêu ghẹo.
- Thôi đi, làm như mình chuẩn men dữ, mai mốt trong hoàn cảnh thì biết, cười người chớ vội cười lâu, cười người hôm trước hôm sao người cười, haha – Lan phản đối ý kiến của Toàn.
Bà của Phương cùng với mấy chị người làm đi ra mang theo những trái dừa mà đưa cho mọi người, ai cũng tắm tắt khen nước dừa thanh và ngọt, đặc biệt trong đó có một cô gái khá xinh đẹp điều đó làm cho Toàn thích thú, một âm mưu được vạch ra để khiến cho tâm trạng của cậu đau đớn và rối bời như vậy lễ tế càng sớm được thực hiện. Dĩ nhiên là Toàn không phải là Toàn.
- Mấy đứa uống dừa nè, bà mới gọt uống liền đi cho mát – bà dịu dàng nói.
- Mời anh chị uống nước dừa – cô gái đẹp đẹp nói.
- Như phải không – Phương hỏi cô gái đó.
- Dạ – cô gái trả lời nhỏ nhẹ.
- Trời ơi càng lớn càng đẹp gái nha, xém chút nữa chị nhìn không ra, có người yêu chưa hay để chị giới thiệu cho vài anh – Phương chọc.
- Cái con này, cái tật ham hố không bỏ – Toàn lên tiếng.
- Em tui không phải em mấy người – Phương nạt.
Trong khi đó Như lại bị thu hút bởi Dương Tử, khi nhìn lên Như gặp ánh mắt Tử nhìn mình khiến cô đỏ mặt mà phải vội quay đi vì mắc cỡ. Khi Như đi thì bên kia Tú cũng ngẫn ngơ, khiến Hân tức nổ đơm đớm mà phải nhéo một cái cho anh ta tỉnh hồn rồi Hân làm mặt giận không ngó ngàng gì tới nữa. Điều khó càng thuận lợi cho kế hoạch của Toàn vì Toàn suy nghĩ hay đúng hơn người điều khiển Toàn chưa nghĩ ra kế hoạch nào mà giờ gặp tình cảnh này như cá gặp nước có thể lợi dụng để thi hành, nụ cười nữa miệng xuất hiện thoáng qua. Chỉ có cậu là khô