Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1470 lượt.
độc vậy sao, dù gì chúng ta là anh em họ cơ mà, không nễ chút tình cũng nể chút dòng họ chứ anh, anh nói nghe thiệt là phủ phàng, đau lòng quá Phương ơi – Lan giả vờ ôm lấy Phương mà khóc thúc thích.
- Mày thấy chưa Lan khi yêu có ngó ngàng tới ai đâu mặc kệ tụi mình bị ức hiếp mà có lên tiếng nói lời nào đâu mà còn ở đó ngồi cười, số khổ…..huhu – Phương khóc bù lu bù lo.
Cậu nhìn cả hai mà cười muốn đau bụng, không ngờ hai đứa này có năng khiếu diễn hài thiệt chứ. Vẫn còn trong vòng tay của Tử, bấy giờ cậu mới lên tiếng:
- Coi bộ Lan và Phương đổi trường học là vừa rồi đó, diễn xuất đạt ghê, cỡ này chắc Minh Hằng, Bình Minh, Lương Mạnh Hải, Tường Vy, Lê Bê La, Lê Khánh,….chắc húp cháo sớm quá. Diễn đạt quá mà – cậu cười, giọng thì trêu đùa.
- Cứ khéo đùa, mà cậu nói cũng phải để tụi này suy nghĩ coi có nên đổi qua trường sân khấu điện ảnh không. Lúc đó con Nhã Phương này sẽ là một minh tinh màn bạc ai cũng biết đến, sau đó sẽ tấn công qua Hollywood thế là cả thế giới sẽ biết tới Lâm Nhã Phương này. Kaka – Phương mơ mộng.
- Thôi đi chị 2 đu dây đủ rồi giờ xuống được rồi đó – Lan nói làm Phương hụt hẵn.
- Kiếm tui với người yêu tôi có chuyện gì hông – cậu xen ngang.
- Ý ẹ, tình cờ đi ngang qua đây thấy cảnh chướng mắt thì xong phá đám thế thôi – Lan nói.
- Người ta tình cảm như vậy mà nói chướng mắt, đến giờ uống thuốc rồi bạn – Phương chế.
Sao đó một tràn cười diễn ra chỉ có mình Lan là mặt ủ rũ. Tử bất ngờ lên tiếng:
- Đói quá rồi em ơi, đi ăn thôi.
- Đi thôi anh – cậu tán thành.
- Được đi ăn kìa sướng quá – Lan lên tiếng.
- Ủa không phải nói đang giảm cân sao, mới ăn 2 ly kem rồi mà – Phương nhớ lại.
- Giảm thì giảm thiệt nhưng có ai bao thì đi à, đâu có ngu mà không chịu đi, hé anh – Lan trả lời rồi đá lông nheo với Tử.
- Ừ phải rồi….mà ai bao em vậy – Tử cười, ý trêu nghẹo.
- Không lẻ em tự bao em – Lan nói mà cười cười.
- Chắc là Phương bao em rồi chứ anh chỉ nói với tình yêu anh thôi – Tử phán.
- Cái gì, em mới bao nó hai ly kem giờ bắt em bao nữa, NEVER….. – Phương kéo dài.
- Ý anh là không rủ tụi em đi à – khuôn mặt Lan hụt hẳng – thôi ta đã hiểu tình nhau…..thôi tạm biệt anh nhé chào anh, chúc anh hạnh phúc với người anh yêu – sao đó nhìn qua cậu với anh mắt tức giận, chỉ tay vào cậu – ông trời có mắt, thế nào cũng nhòm ngó tới mi, đi thôi Phương tao bao – đùng đùng kéo đi.
Cậu và Tử cười, tay vẫn trong tay, cậu nói:
- Anh này chọc Lan chi hông là Lan giận rồi kìa.
- Anh chỉ chọc chơi thôi mà.
- Đi chung với bọn mình nè, mình bao từ a – z luôn – cậu nói vọng theo.
Mới được vài bước nghe cậu nói “bao từ a – z luôn” lập tức Lan và Phương quay lại khuôn mặt hí hửng vui mừng chưa từng có nhào tới ôm chầm lấy cậu:
- Không ai tốt bằng Nhân nhà ta, chúng ta thật may mắn có cậu ấy là bạn, phải không Phương.
- Không thể không chính xác hơn.
Cậu và Tử phải bó tay trước hai đứa bạn của mình. Sau đó bốn người kéo nhau vào quán mà ngồi ăn khí thế, miệng thì vừa nói vừa cười khiến cho bầu không khí buổi chiều tối se se lạnh thêm phần ấm áp. Họ chỉ biết hạnh phúc đang hiện diện xung quanh mà đâu hay biết sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Đâu đó có hai ánh mắt đã nhìn thấy toàn bộ, lòng căm hờn đố nghị, ghen tuông mù quán nhanh chống chiếm lấy, mỗi người một suy nghĩ đen tối nhưng cùng chung một ý tưởng.
- “Hạnh quá quá, còn chị tôi thì sao, các người làm chị tôi phải đau khổ, tôi sẽ khiến cho các người đau khổ hơn thế nữa”.
Một suy nghĩ khác:
- “Tại sao em lại như thế hả Nhân, anh không chấp nhận được chuyện này, anh sẽ cướp em lại từ tay thằng đó, em nhất định phải thuộc về Đoàn Nhật Khương này”.
Hôm nay cả đám quyết định gặp Toàn để nói rõ và giải thích mọi chuyện hi vọng rằng Toàn sẽ bỏ qua. Hẹn nhau ờ một quán cafffe, khi ai nấy ngồi đầy đủ thì có một cô nhân viên khá trẻ ra hỏi:
- Quý khách dùng gì.
- Cho chị một ly cam vắt, một ly ya-ua đá – Lan kêu dùm luôn Phương.
- Còn hai anh dùng gì.
- Caffe sữa – cả hai đồng thành.
- Có phải đây là kế hoạch của hai người để làm tổn thương chị thôi – lạnh lùng hơn nữa.
- Không có, lúc trước khi mình còn ở chỗ cũ mình nói thật là mình có tình cảm với Khương nhưng từ khi chuyện đó xảy ra thì mình không còn liên lạc với nhau nữa mãi cho khi đến dự đám cưới của chị cậu.
- Chuyện gì mà không liên lạc, hay là do mấy người có âm mưu từ trước, nghe đâu cậu cũng đã biết chị tôi từ trước – không thay đổi sắc mặt.
- Đi xa quá rồi đó Toàn, chuyện không như cậu nghĩ đâu – Phương im lặng thì bất ngờ lên tiếng.
- Vậy thì như thế nào.
- Được nếu cậu muốn thì mình sẽ kể cho cậu nghe – cậu đã khóc và kể lại sự việc kể cả lần Khương giải thích về sự hiểu lầm.
- Có đáng tin ??
- Mình nói hoàn toàn là sự thật, cậu hãy tin mình – cậu cố gắng, nước mắt thì cứ rơi.
- Tin nó nói đi Toàn, không lẽ chơi với nhau bao nhiêu năm mà không hiểu tính nhau sao – Lan nói giúp cậu.
- Vậy khi biết rõ mọ