XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/456 lượt.

, đằng sau nụ cười ấy là thứ gì.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm nàng, cũng như ngày thường, đều có thể nhìn thấu nàng đang nghĩ gì. Nụ cười sáng lạn có hơi tắt ngấm đi, nàng bối rối cúi đầu, rõ ràng nàng đang nói thật, nàng quả thật luôn thấy Mộ Lãnh Liệt kia thật đáng ghét, sao nàng phải chột dạ?
Hắn than nhẹ, lại lo lắng nói: “Lạc Nhi….”
“Muội biết!” Nàng cúi đầu, đưa tay chạm chạm Lục hoa, rồi lại thu hồi nụ cười ban nãy, trầm giọng nói: “Muội sẽ không xen vào chuyện tranh đấu của hai giới Tiên Ma nữa, chỉ cần không liên quan đến Ma Thần tái thế, người Thần tộc chúng ta ít xen vào đi thì hơn. Thần tọc không xen vào chuyện Lục giới, luôn như thế mà. Huống chi lúc này muội còn chưa khống chế được hoàn toàn lực lượng trong cơ thể, chỉ có thể khiến nó không phản phệ mà thôi. Ca ca, huynh không cần lo muội sẽ vì chuyện này mà làm chuyện gì xúc động, nhúng tay làm loạn trật tự Lục giới! Trừ phi có liên quan đến Ma Thần!”
Lần thức tỉnh đó, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng hoàn toàn không nhớ. Chỉ nhớ khi Ân Hoài Đan không hề do dự giết Hồng Lệ, mà nàng lại không thể giúp được, chỉ có thể trơ mắt nhìn. Sự bất đắc dĩ và đau đớn như hoàn toan lan tràn, sau đó, sức mạnh trong cơ thể nàng phát tán ra, nàng cũng mất ý thức, sau đó, không còn biết gì nữa.
Cho đến khi nghe được một tiếng kêu của ca ca, như kéo nàng khỏi vực sâu, nàng mới giật mình phát hiện, nàng lại có thể khống chế Ân Hoài Đan, mà kiếm linh cũng đã trở về với Thiên Kiếm.
Nàng biết rằng, nàng không chỉ…không cứu được mẫu thân, còn tự tay giết Thính Phong.
Tay nàng nắm chặt, lòng khẽ nhói đau, chỉ vì phong ấn của Ma Thần mà nàng phải hi sinh đi những người thân bên cạnh mình. Loại trải nghiệm đó, nàng không muốn có lần thứ hai nữa.
Một bàn tay đặt lên lưng nàng, Miểu Hiên đứng cạnh nàng cầm chặt lấy lòng bàn tay nàng, một tay lại vuốt mấy sợi tóc trên trán nàng, trầm giọng nói: “Lạc Nhi, ca ca không sợ muội gây rối trật tự Lục giới, cũng không phải cố ý không cho những người kia gặp muội, càng không muốn muội bị thân phận trói chặt. Muội có thể tự mình quyết định, ca ca cũng không định ngăn cản. Chỉ là….chỉ là muốn muội phải cảm thấy thoải mái, một chút cũng tốt rồi. Những năm này, muội đã quá bức bách bản thân, làm những việc mà mình không muốn. Lúc này ta chỉ muốn muội được làm những gì mình thích, chỉ thế thôi!”
Tay của hắn thật ấm áp, lực nắm vừa phải, không nhẹ không chặt, hệt như khi còn bé, hắn vẫn luôn kéo lấy tay nàng, luôn không hề buông bỏ, cho dù chỉ đơn giản là nắm lấy tay, cũng khiến cả trái tim nàng đều ấm áp.
Hắn vẫn luôn lo lắng, kể từ khi đến Viêm Hoa, Anh Lạc tất nhiên nhận ra. Mỗi lần nàng ra khỏi phòng, hắn cũng sẽ đi cùng, không nói gì, cũng không khuyên gì, chỉ đi theo cạnh nàng.
Hắn biết rõ nói gì cũng vô dục, chỉ tận tình chờ nàng phát tiết, phát tiết xong, dù vết thương lòng có nặng đến đâu, cũng sẽ kết vảy. Hắn chỉ yên lặng chờ, chờ đến một ngày nàng suy nghĩ thật cẩn thận.
Cho nên nàng nghĩ kĩ rồi, quá khứ đã qua, Thính Phong cũng được, Hồng Lệ cũng được, mẫu thân cũng thế, chuyện họ làm, đều đơn giản là muốn nàng sống tốt, nếu như vĩnh viễn nhớ đến, làm sao được như mong muốn của họ.
Huống chi, nàng còn có ca ca, còn có một ca ca vĩnh viễn không rời bỏ nàng.
Vậy là đủ rồi.
Thở dài nhẹ nhõm, nàng nhoẻn miệng cười, khóe môi nhếch lên, không phải quá cong, nhưng lại như phát ra từ trong lòng, cả khuôn mặt như sáng bừng lên, rực rỡ.
Nàng cầm ngược lại tay hắn, cùng hắn đứng lên “Được, muội chỉ làm chuyện mình thích. Giờ đây….” nàng quay đầu nhìn về phía trước nói tiếp “Lạc Nhi là Thần cũng tốt, là Thiên Đế cũng được, hoặc thậm chí là một người phàm, tất cả đều chỉ là Anh Lạc!”
Miểu Hiên sửng sốt, nhìn nụ cười của nàng, trái tim treo lơ lửng bấy lâu lúc này mới thả lỏng, nàng nghĩ thông suốt thật rồi.
Hồi lâu sau, hắn mới mỉm cười nói: “Được!”
=======================================
Trận chiến trăm năm trước ấy, Thần sơn đã không còn rầm rộ như năm đó, đại điện sụp đổ, nơi nơi đều là mái ngói bị tàn phá, duy nhất không biến mất chính là Lục hoa trải khắp núi, vẫn nở rộ tràn đầy.
Tất nhiên, những tổn thất kia, đối với Thần tộc cũng chẳng là gì, dùng tiên pháp cũng có thể khôi phục, chỉ là những tổn thương ở bên trong thì khó hồi phục được như cũ.
Ca ca nói, nàng cứ làm chuyện mình thích, mà chuyện nàng muốn lúc này, là giúp Thần sơn trút bỏ vẻ ngoài hoang phế này, khôi phục như cũ.
Nàng vung tay lên, đang định dùng tiên pháp hồi phục lại, Miểu Hiên đột nhiên bước đến, ngăn nàng lại.
“Để ta!” Hắn nói “Tiên pháp của muội….tất nhiên không thuần thục được như ta rồi!” nói rồi còn chỉ chỉ phiến dá bên cạnh, bảo nàng ngồi đợi.
Anh Lạc sửng sốt, đáy lòng hơi sôi trào, chẳng lẽ tiên pháp của nàng sẽ khiến mặt đất bên lên nóc nhà chắc?
Nàng giận….
Nhìn chằm chằm mấy phiến đá trắng tinh kia, nàng trợn hai mắt. Được rồi, nàng là muội muội, chuyện cực khổ như thế cứ giao cho ca ca là được. Nàng không phải là bị xem thường đâu, nhất định là không.
Nàng giẫm mạnh ch