Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/460 lượt.
úc này, dù là Thiên Kiếm cũng không thể ngăn cản hắn.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên hoảng hốt kêu ra tiếng, đưa tay kéo lấy tay nàng, nàng lại không nhúc nhích. Lúc này đã không còn kịp rời đi, vẻ mặt hắn lạnh lẽo, hắn không chút suy nghĩ, lập tức di chuyển, chắn trước người nàng, muốn dùng thân thể của chính mình ngăn cản thế công.
Ánh sáng đen càng lúc càng gần, chỉ một chút nữa thôi sẽ đoạt lấy tính mạng cả hai, Anh Lạc vốn không nhúc nhích ở phía sau, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía ánh sáng đen kia.
Tay Miểu Hiên vốn đang nắm lỏng thì lại bị hất mạnh ra, không hề lưu luyến. Chỉ một lát sau, một luồng ánh sáng đột nhiên bắn ra từ cơ thể nàng, quét về phía trước, khí âm tà của Ân Hoài Đan lập tức biến mất.
Miểu Hiên kinh ngạc quay đầu, liền sửng sốt, quanh thân nàng đã bị một luồng ánh sáng bảy màu bao bọc, cứ như một kiệt tác hoàn mỹ nhất đời. cao nhã mà thánh khiết, tóc xõa dài, rủ xuống đất.
Trong mắt nàng vẫn trống rỗng, khi nhìn hắn cũng không hề mang chút ấm áp nào, chỉ có trong trẻo lạnh lùng. Sự khác biệt xa lạ này chính là sự lạnh lùng của thần thánh, cứ như chỉ cần nhìn thẳng vào đôi mắt ấy cũng là điều không thể tha thứ.
Trái tim hắn lại đập mạnh, người này…không phải Lạc Nhi của hắn.
Trời đất trong lúc ấy đều như yên tĩnh lại.
Viêm Hoa sơn ban nãy đang sụp đổ, lúc này như được chống đỡ, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng hít thở. Dưới chân nàng, mùa xuân cứ như đang thức tỉnh, hoa nở khắp nơi. Từng mảng lớn xanh biếc sinh trưởng quanh thân Anh Lạc, dưới sự chứng kiến của bao người, ngay cả dung nham nóng hổi bị bùn đất dập tắt, lúc này cũng mọc lên thành một mảng xanh tươi.
Khí âm tà vốn nhuộm đẫm bầu trời bao la, lúc này lại trở nên trong sáng vô cùng, trên trời đều là ánh sáng bảy màu, hoa bay đầy trời.
Gió nhẹ thổi qua, sợi tóc nàng bay nhẹ. Nàng vẫn mặc một thân áo màu sáng, vốn dính vết máu, lúc này lại sạch sẽ vô cùng, thuần khiết đến không ai có thể nhích đến gần.
Sức mạnh đã thức tỉnh.
“Thiên…Thiên Đế!” Âm thanh đầu tiên, chính là giọng nói không thể tin nổi của Ân Hoài Đan.
Chuyển mắt nhìn về phía phong ấn gần Ân Hoài Đan, hai mắt lạnh nhạt của Anh Lạc như không hề dung chứa bất cứ thứ gì, lại như chứa trọn cả thế gian. Nàng đột nhiên khẽ bước, đi ngang qua người Miểu Hiên, không hề chần chờ. Miểu Hiên muốn kéo nàng lại, lại phát hiện mình không thể nhúc nhích, cứ như trong tiềm thức, đó là người hắn không thể chạm vào, rõ ràng hai người cách nhau gần đến thế, lại xa tựa chân trời.
Nàng đi thật chậm, một bước chân đều sinh ra một đóa sen thuần trắng, không nhiễm bụi trần, ngay cả những đóa sen đỏ được hóa ra từ máu của nàng, cũng trong khoảnh khắc đó, hóa thành màu trắng tinh khiết.
Từng bước sinh sen, đây là Thần!
“Không, không thể nào!” Ân Hoài Đan liều mạng lắc đầu, lui từng bước về sau, vẻ mặt vốn lạnh lẽo mang theo mấy phần bối rối, còn cả vẻ không thể tin được. Phong ấn của nàng còn chưa được giải. sao có thể thức tỉnh, không thể, không thể nào.
Sắc mặt hắn lại trở nên lạnh lẽo, hắn ngưng tụ tất cả sức mạnh, cứ như điên cuồng tấn công về phía bóng dáng đang càng lúc càng gần kia, nhưng tất cả đều hóa thành vô hình. Trong mắt người kia, chỉ có những cánh hoa đang bay múa trong không trung và màu xanh biếc đang không ngừng lan tràn kia.
Từ xưa đến nay, không một vị thần nào có thể biến hư không thành vạn vật, đây là sức mạnh của Thần sáng thế, chỉ có thể là Thiên Đế.
Hắn thua, hắn đã thua. Cứ như tất cả sức mạnh trong chớp mắt đều bị rút đi. Nhìn bóng dáng càng lúc càng gần kia, chỉ đến gần thôi cũng đã đủ khiến hắn không tự chủ được phát run, đó là sợ hãi khi nhìn thấy kẻ địch, không phải hắn, mà là sức mạnh của Ma Thần trong cơ thể hắn.
Bịch, hai đầu gối cũng tự động khuỵu xuống.
Đối phương vẫn không hề dừng bước, nàng vươn ra một tay, mở lòng bàn tay, như muốn gọi ra thứ gì, môi hé mở.
Miểu Hiên chấn động, đột nhiên đoán được nàng muốn làm gì, xoay người rống to thành tiếng: “Không được!”
“Thiên Kiếm!”
Âm thanh biến ảo đến kì diệu kia, rõ ràng âm lượng không lớn nhưng cũng đủ cho người nghe, tai như nghe thấy từng trận nổ vang. Đây không phải là âm thanh mà người thường có thể tiếp nhận.
Nói xong, thân hình Thính Phong chợt run lên, bóng dáng dần trong suốt, bị hút vào Thiên Kiếm, hòa thành một thể. Thiên Kiếm tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ, tự động bay về trong tay Anh Lạc đang đơn độc đứng trước mặt Anh Lạc.
Miểu Hiên ngây người như phỗng, nhìn bóng dáng quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ kia, không cách nào lên tiếng, chỉ vì trừ ma, nàng quả thật đã gọi Thiên Kiếm về.
…..Thiên Đế!
Thiên Kiếm hội tụ tất cả ánh sáng, ở trong tay nàng dần hóa trong suốt, nàng giơ kiếm lên cao, phát ra lời nói của Thần.
“Vật ô uế, không thể tồn tại đến đời sau!”
Nói xong, kiếm liền chém đến! Nàng chính là người tồn tại vì thế gian này, chỉ là lúc này, nàng đã không còn là Anh Lạc.
Một tiếng kêu to vang lên.
“Lạc Nhi!”
=============================
Bầu trời mưa rơi tí tách, bầu trời vốn phải xám xịt, lúc nà