Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Lạc Thanh
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/384 lượt.
giận “Tên thủ trưởng không nhân tính kia, cho mình một đống lớn tư liệu để mình sửa sang lại, còn nói làm không xong ngày mai liền không cần đi làm! Cậu nói xem, mình không liều mạng tăng giờ làm việc làm xong, còn có thể làm thế nào? Mình Y Thượng Tĩnh đi làm nhiều năm qua chưa bao giờ thêm giờ, không nghĩ tới hôm nay lại phá lệ!”
“. . . . . .”
“Thư ký Y, mời vào phòng tôi.” Điện thoại nội bộ vang lên, truyền ra thanh âm Bùi Nhĩ Phàm.
“Vâng.” Y Thượng Tĩnh bất đắc dĩ buông ra trong tay việc, tắt đi điện thoại nội bộ, nhìn Trương Giai Thành “Xem đi, ta bề bộn nhiều việc, trợ lý nếu muốn nói chuyện phiếm, hãy tìm người khác đi!” Sau đó xoay người vào văn phòng.
Trương Giai Thành nhìn bóng người kia biến mất ở bên trong cửa, cười cười, aiz… xem ra, vấn đề này vẫn phải là lưu lại đến khi có cơ hội thì sẽ hỏi vậy.
Bốn giờ năm mươi chiều, Y Thượng Tĩnh gõ một chữ cuối cùng, duỗi lưng, lưu văn kiện lại, đảo lại một vòng trên bàn, cuối cùng tắt máy tính. “Nha! Hoàn mỹ hoàn công, đúng giờ tan tầm!” Y Thượng Tĩnh đứng lên, cười cười, cầm lấy túi xách của mình, đang chuẩn bị chạy lấy người thì chợt tới hiện tại mình không phải là như trước, bây giờ mình là một thư kí. Theo lý thuyết, thủ trưởng còn chưa đi, chính mình đi trước, là rất thất lễ, nhưng nếu như không về đúng giờ, trong lòng lại có một chút không cam lòng: bản thân hy sinh thời gian ngủ giữa trưa để làm xong tư liệu a! Thật sự nếu không tan việc đúng giờ, đây không phải là tác phong Y Thượng Tĩnh rồi!
Nghĩ nghĩ, Y Thượng Tĩnh vẫn là đi đến phó tổng cửa ban công trước “cốc, cốc…”
“Vào đi!” Vẫn là ôn hòa ngữ khí.
Đẩy cửa tiến vào, Y Thượng Tĩnh quay mắt về phía Bùi Nhĩ Phàm đang loay hoay không biết trời đất gì, rất chuyên nghiệp báo cáo: “Phó tổng, tư liệu ngài giao cho ta, ta đã toàn bộ đã làm xong, lưu ở trong này, thỉnh phó tổng xem xét.” Sau đó đặt đĩa mềm đã xử lý đặt lên bàn Bùi Nhĩ Phàm, tiếp theo lại hỏi “Xin hỏi phó tổng còn có chuyện khác, muốn ta hôm nay làm sao?”
Bùi Nhĩ Phàm thế này mới ngẩng đầu lên, nhìn nhìn đĩa mềm kia đặt lên bàn, cũng rất chuyên nghiệp mỉm cười: “Vất vả cho thư ký Y rồi! Thư ký Y hiệu suất làm việc thật sự là ngoài dự đoán mọi người a! Tuy nhiên, hôm nay chính là đối với cô chỉ là một thí nghiệm nho nhỏ, ngày mai sẽ có chuyện quan trọng hơn muốn thư ký Y đi làm.”
Y Thượng Tĩnh vừa nghe, híp híp mắt, nhưng rất nhanh mỉm cười rất chuyên nghiệp: “Nói cách khác hôm nay không có chuyện gì nữa rồi! Ta đi trước.”
Bùi Nhĩ Phàm cũng nhìn thấy động tác rất nhỏ kia của Y Thượng Tĩnh, nhưng vẫn tao nhã mỉm cười gật gật đầu.
Y Thượng Tĩnh bước ra cửa ban công Bùi Nhĩ Phàm, liền không chút do dự cầm túi xách của mình, bay ra khỏi văn phòng, đi vào thang máy.
“Bùi Nhĩ Phàm, tốt xấu ta cũng là bạn học trung học kiêm bạn học đại học cũ của ngươi, làm sao có thể đối đãi với bạn bè lâu năm như vậy chứ?! Lại còn nói hôm nay hết thảy chỉ là thí nghiệm nho nhỏ!? Có ai sẽ cho rằng bát cơm của mình là thí nghiệm nho nhỏ chứ?!” Y Thượng Tĩnh tức giận bất bình, chợt nhớ tới chính mình hôm nay còn không có ngủ, phải ngũ bù thôi “Hôm nay thua lỗ, còn chưa ngủ đủ a! May là có thể đúng giờ tan tầm, bằng không, mới thật sự là lỗ nặng!”
Đi ra công ty, Y Thượng Tĩnh chỉnh lại quần áo, ân, rời khỏi phòng điều hòa nhiệt độ, ngoài này gió thật là lạnh a!
“Thượng Tĩnh!” Một tiếng vội vàng kêu gọi sử Y Thượng Tĩnh vốn đang bước ra liền dừng bước, xoay người nhìn lại, nguyên lai là. . . . . . . .
Y thượng tĩnh nhìn lại người tới, khuôn mặt đen xì cứng rắn nhấc lên cái tươi cười: “Trợ lý Sử! ngài cũng muốn tan tầm !”
Sử Lộc bước nhanh đi lên phía trước, đứng trước mặt Y Thượng Tĩnh, cười nói: “Ách. . . . . . Đúng vậy a! Nghe Tiền Duy Nhã nói cô hôm nay được điều đến chức vị mới, cho nên bề bộn nhiều việc?”
“Ách. . . . . .” Y Thượng Tĩnh ngẩn người, cười gượng hai tiếng “Đúng vậy a, ta hôm nay xác thực bề bộn nhiều việc. . . . . . Nhưng là ta thói quen đúng giờ tan tầm!”
Sử Lộc cũng là hơi hơi đỏ mặt, nhưng rất nhanh liền trấn định, ngược lại nói: “Duy Nhã cũng nói như vậy .”
“Ân.” Y thượng tĩnh tùy ý trả lời, mà trong lòng lại mắng Tiền Duy Nhã không biết bao nhiêu lần “Trợ lý Sử có chuyện gì?”
“Ta. . . . . . Ta. . . . . .” Sử lộc lấy tay gãi gãi đầu, vốn là Sử Lộc cố ý tìm Tiền Duy Nhã hỏi thăm chuyện tình của Y Thượng Tĩnh, không nghĩ tới Tiền Duy Nhã cái gì cũng không chịu nói, ngược lại hiểu lầm lời nói của Sử Lộc, trải qua một đoạn thời gian dài giằng co thi đấu, Sử Lộc cuối cùng lấy ra thân phận thủ trưởng mới biết được Y Thượng Tĩnh mỗi ngày sẽ tan tầm vào đúng 5 giờ. khi đến 5 giờ, Sử Lộc liền diện lý do với phó quản lý sau đó vội vàng xuống lầu. Nguyên bản nghĩ đến sẽ muộn mất, hoàn hảo, còn kém một chút sẽ bỏ lỡ. “Ta nghĩ. . . . . .” Sử Lộc chậm rãi nói xong, tuyệt không giống như trợ lý sử thường ngày “Ta nghĩ mời ngươi. . . . . .” Sử Lộc muốn nói mời Y Thượng Tĩnh ăn cơm chiều, trong lòng không nắm chắc lắm, vì hắn đã hai lần mời Y Thượ