Tác giả: Lạc Thanh
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/388 lượt.
cậu không dám một mình cùng ta uống trà đi!” Dịch Thiếu Ương hôm nay quyết định muốn truy kích Y Thượng Tĩnh sâu thêm một chút “Quen biết cậu lâu như vậy, cậu chưa từng cùng ta một mình ở chung đến một giờ!”
“Nhàm chán!” Y thượng tĩnh có chút hết chỗ nói rồi, nhưng vẫn là thực ‘ kiên nhẫn ’ nói câu “Ngươi là bạn trai của bạn ta, ta làm sao muốn cùng ngươi một mình ở chung? ! Cho dù là bằng hữu, đây tình ngay lý gian, ta cũng không hứng thú!”
“Không nghĩ tới y thượng tĩnh đồng học của chúng ta còn bảo thủ như vậy a!” Dịch Thiếu Ương vui vẻ nói.
“Tùy ngươi nói như thế nào!” Y thượng tĩnh cũng không muốn giải thích nhiều lắm, nhún nhún vai, “Ta phải về nhà , lão mẹ ở nhà đã làm đồ ăn ngon chờ ta về!”
Dịch Thiếu Ương cũng không lại quấn quít lấy Y Thượng Tĩnh, cũng lập tức xoay người vào phỉ Hoa Đại lâu. . . . . .
Dịch Thiếu Ương đi đến văn phòng phó tổng, liền gặp Bùi Nhĩ Phàm có chút đăm chiêu đang đứng ở trước cái bàn xác nhận của thư kí.
“Ha! Là chuyện gì cư nhiên làm cho Bùi thiên tài của chúng ta hoang mang như vậy?!” Dịch Thiếu Ương đi đến bên cạnh Bùi Nhĩ Phàm, thật mạnh một quyền tiếp đón ở trên người Bùi Nhĩ Phàm, cười nói.
Bùi Nhĩ Phàm xoay người, thản nhiên Dịch Thiếu Ương nhìn liếc mắt một cái: “Ngươi có thể nhẹ một chút hay không? Không phải mỗi người đều thích bạo lực!”
Dịch Thiếu Ương không sao cả cười cười: “Hừ, ngươi cũng không tốt hơn ta là mấy! Biểu hiện có vẻ chậm nhưng một khi động thủ thì mới độc ác làm sao!”
Bùi Nhĩ Phàm cũng không phản bác, ngược lại hỏi: “Hôm nay như thế nào có rảnh tới nơi này? ! Không cần nói là ngươi là đến chúc mừng ta thăng chức !”
“Trời biết cô ấy là như thế nào quen biết lão ba ta. Trọng yếu nhất là, cô ấy không chỉ có quen biết lão ba ta! Mà hẳn là quen biết cả nhà ta đi!” Bùi Nhĩ Phàm tựa hồ nói có chút buồn bực, ngữ khí cũng không được tốt lắm, “Lão ba ta kêu cô ấy là Tiểu Tĩnh, cũng chính là trước kia ta từng nói qua với ngươi, cô tình nhân thật thật giả giả của lão ba tên là Tiểu Tĩnh!”
“Nga?! Ngươi là nói Y Thượng Tĩnh là tình nhân của lão ba ngươi? !” Dịch Thiếu Ương cười nói “Đây chính chuyện cười hay nhất mà ta từng nghe! Nếu nói cô ấy là tình nhân của lão ba ngươi, còn không bằng nói cô ấy là tình nhân của Chu Công đi!”
“Không đúng, ta nhưng thật ra cảm thấy, cô ấy làm tình nhân của thần lười còn có vẻ thích hợp!” Bùi Nhĩ Phàm cười tiếp lời, sau đó chỉ vào máy tính “Ngươi xem, đây là tư liệu cô ấy làm, bề ngoài nên có tất cả đều có, không nên có một chút cũng không có. Tư liệu là làm rất khá, nhưng là rất ngắn gọn, nếu không phải biết mục đích của tư liệu này, người ngoài xem chắc chắn là không hiểu!”
Dịch Thiếu Ương vừa nghe, nghiêng đầu qua, nhìn nhìn, sau đó ngồi trở về, cười nói: “Ân, quả thật thực ngắn gọn! Nhưng ta xem thấy cũng rất hoàn mỹ! Huynh đệ, ngươi có một người như vậy làm thư kí cho, cho dù là lười một chút, cũng là ngươicó thể đem về lợi ích!”
“Lợi ích!” Bùi Nhĩ Phàm cười cười, sau đó trong mắt lộ ra ánh sáng, “Ngươi nói, một người lười có thể đem công việc làm được đến mức này, nếu không còn lười nữa, sẽ có bộ dáng gì nữa đâu?”
Dịch Thiếu Ương vừa nghe, cũng sáng mắt: “Ngươi là nói, ngươi muốn huấn luyện Y Thượng Tĩnh? ! Ha ha, này, ta cũng thực chờ mong!” Nhưng rất nhanh, Dịch Thiếu Ương trêu đùa nói “Bất quá, huynh đệ, ta cảm thấy khả năng thất bại của ngươi rất lớn nga!”
“Thất bại?!” Bùi Nhĩ Phàm cười đến cực kì ôn nhã, ngay cả gió xuân đều nhanh muốn cảm thấy không bằng “Ngươi cho rằng cô ấy so với mấy lão hồ li kia còn khó thu phục hơn sao? Ta phải thử một chút, coi như trong khoảng thời gian này hoạt động giải trí đi.”
“Ha ha! Nếu là cô ấy nghe đươc câu này. . . . . .” Dịch Thiếu Ương nghĩ nghĩ câu dưới, nhưng nghĩ không ra dùng nói cái gì đến, bởi vì hắn chưa từng thấy qua bộ dạng Y Thượng Tĩnh đứng lên phát biểu, cũng không có biện pháp tưởng lúc Y Thượng Tĩnh đứng lên phát biểu sẽ là bộ dáng gì nữa “Quên đi, không nói tới cô ấy nữa! Ngươi chừng nào thì tan tầm? Giai Thành đâu? Kêu hắn lên, chúng ta cùng đi uống một chén?”
“Ngươi cùng chị dâu lại giận dỗi?” Bùi Nhĩ Phàm vừa thu thập này nọ vừa hỏi.
Dịch Thiếu Ương trầm mặc không nói, đem miếng trà cuối cùng trong chén đưa vào miệng uống cạn. Bùi Nhĩ Phàm ngừng lại một chút, ngồi vào bên cạnh Dịch Thiếu Ương: “Thiếu Ương, tình cảm của ngươi cùng chị dâu, ở trong mắt đám người chúng ta , không có gì không giải được khúc mắc cả, đi đến gặp chị dâu nhận sai, hết thảy đều trôi qua.”
“Ha ha! Ngươi nói như thể mình là người trong nghề rất thành thạo việc này nha!” Dịch Thiếu Ương nhìn Bùi Nhĩ Phàm, cười đến vô tâm không phế “Vậy ngươi năm đó như thế nào cùng cô ấy chia tay? Tình cảm của ngươi cùng cô ấy, trong mắt đám người chúng ta cũng thế nha? ! Vậy khúc mắc củ