Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

ỏi lại một chút, sau khi đâm xe vào ông Diệp Chấn Hùng trên đường Xuân Quang tám năm trước, tại sao anh lại chọn cách bất chấp tất cả để bỏ trốn? Nếu năm đó, anh thể hiện một chút trách nhiệm thì bây giờ cũng không phải đối diện với nhiều vấn đề đau đầu như thế này.”
Câu hỏi vừa được nêu lên, không ít người đã hùa theo.
“Đúng vậy. Anh Liên, anh nói về vụ tai nạn tám năm trước đi.”
“Tôi được biết, khi đâm vào nạn nhân, anh đang chạy với tốc độ rất nhanh. Anh có nghĩ đến an toàn của người đi đường hay không?”
“Sau khi đâm vào người đi đường, anh không dừng xe lại mà còn quay đầu bỏ trốn. Xin hỏi lúc đó, trong lòng anh nghĩ thế nào?”

Các câu hỏi dồn dập và gay gắt khiến mặt Liên Gia Kỳ trắng bệch. Với những câu hỏi nhằm vào cô Dư, anh ta có thể bình tĩnh trả lời nhưng chuyện này, anh ta hoàn toàn bất lực. Đối diện với vòng tấn công của các phóng viên, anh ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhất thời không muốn nói gì.
Anh ta im lặng một lúc, chợt có một giọng vang lên, át đi những câu hỏi của các phóng viên. “Các vị đừng làm khó anh trai tôi nữa. Chuyện tai nạn xe tám năm trước, người lái xe thực sự là tôi. Anh trai đã chịu tội thay tôi.”
Một câu nói khiến cả phòng họp báo trở nên im lặng, yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe rõ từng hơi thở. Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra giọng nói đó thì thấy một cậu thanh niên mặt mày sáng sủa, vóc người cao ráo đang đứng ở cửa. cậu ta mặc bộ đồ jeans và đeo chiếc ba lô du lịch trên lưng, dáng vẻ vô cùng phong trần. Rõ ràng cậu ta đã vượt cả một chặng đường dài từ đâu đó về đây.
Nhìn thấy chàng trai trẻ bỗng nhiên xuất hiện, Liên Gia Kỳ vô cùng bất ngờ, đứng phắt lên. “Gia Ký, sao em lại quay về?”






Ngày mai bà Điền Quyên có thể ra viện. Chiều này, Điền Điền đã thu dọn trước đồ đạc để mang về và quét dọn lại nhà cửa. Cô phải dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm thì mới có thể đón mẹ ra viện về ăn tết.
Khi cô còn đang trên đường về nhà thì Du Tinh gọi điện thoại tới. Cô mỉm cười bắt máy: “Thế nào? Không phải cậu hối hận vì đã đồng ý đến dọn dẹp giúp tớ rồi đấy chứ.
Du Tinh đã sớm nhận lời với Điền Điền, hôm nay sẽ đến nhà giúp cô dọn dẹp nhà cửa. Bản thân cô ở nhà chuẩn bị đón tết cũng chỉ giúp mẹ lau cửa sổ mà thôi. Thế mà lần này, cô này lại chịu đến giúp cô. Khi đó Điền Điền chỉ cười nói: “Được rồi. Bây giờ cậu nói thì dễ nghe thế, chỉ sợ hi chuẩn bị đến lại có việc bận gì đó thôi.”
“Không đâu. Điền Điền, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì vậy?”
“Không sao. Du Tinh, lát nữa cậu đừng đến nhà tớ nhé! Tớ muốn yên tĩnh một mình”
Sau khi ngắt điện thoại, Điền Điền đứng sững người tại chỗ. Kẻ thù mà cô hận suốt tám năm qua, lúc này cô mới biết thực ra mình nhầm người. Đột nhiên, cô gái trẻ không biết nên đối diện với sự thật này như thế nào.
Lá rơi dày đặc phủ kín con đường mùa đông. Lá khô vàng tầng tầng lớp lớp tạo nên cảm giác thê lương. Lòng Điền Điền cũng rối bời như lớp lá rụng đó, bất lực trước số phận.
*****
Sau khi về nhà, điều đầu tiên Điền Điền làm là lên mạng xem tin tức.
Trang chủ của các trang mạng đều đăng sự kiện xảy ra ở buổi họp báo hôm nay. Sự việc liên quan đến Liên Gia Kỳ lại lên một tầng cao nữa. Liên Gia Ký em trai Liên Gia Kỳ bỗng nhiên xuất hiện và đã thừa nhận trước công chúng mình chính là người lái xe gây tai nạn, cậu ta đã khiến dư luận tiếp tục tranh luận sôi nổi.
Trong buổi họp báo sáng nay, Liên Gia Kỳ là nhân vật chính của nửa đầu buổi họp, nửa sau thì do Liên Gia Ký đảm nhận. Liên Gia Ký vội vàng từ Anh trở về. Sự việc được giấu kín suốt tám năm qua, cuối cùng cậu ta đã thẳng thắn nói ra, không hề che dấu. Thậm chí, cậu ta còn kể lại chi tiết sự việc.
Tám năm trước, Liên Gia Ký mười sáu tuổi, còn đang học cấp ba. Năm đó, Liên Gia Kỳ anh trai cậu ta hai mươi tuổi. Sinh nhật lần ấy, bố mẹ họ tặng anh ta một chiếc xe Lexus IS200. Món quà này khiến Liên Gia Ký, cậu học sinh cấp ba mười sáu tuổi vô cùng ngưỡng mộ. Xe là của anh trai nhưng cậu cứ léo nhéo đòi anh dạy lái và rồi cũng nhanh chóng thành thạo. Cậu dường như có năng khiếu học lái xe vậy. Tuy nhiên, năm đó chưa đủ tuổi nên cậu không thể thi lấy bằng, đồng nghĩa với việc cậu không được phép lái xe. Bình thường, anh trai không cho cậu ra đường mà chỉ được phép lái ở bãi tập gần nhà.
Đương nhiên, Liên Gia Ký không cam lòng học lái mà không thể lái xe ra đường, cậu đã bất chấp lời dặn của anh trai. Cậu thường xuyên lấy danh nghĩa là lái xe ra bãi tập nhưng thực tế lại chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố. Càng đi, tay lái của cậu ta càng khá, càng lái, cậu càng liều lĩnh hơn. Cuối cùng, cậu đã mê mẩn cảm giác lái xe hứng gió. Vô cùng phấn khích, vô cùng tuyệt vời.
Tối hôm xảy ra chuyện, cậu chào anh trai rồi lái xe ra ngoài như thường lệ. Khi đó anh trai cậu còn dặn dò: “ Sắp thi cuối kỳ rồi, em đừng có ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chơi xe như vậy. Việc học hành quan trọng hơn. Em biết không hả? Tối nay là lần cuối cùng đấy. Bắt đầu từ mai, em không