Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.
bản hòa giải.
Liên Gia Kỳ nghe tin này, nhất thời không dám tin: “Thật ư? Cô ấy thất sự chấp nhận sao? Hôm đó, cô ấy còn cương quyết nói không cần tiền cơ mà?”
Luật sư Nghê khẳng định chắc chắn: “Đương nhiên là thật rồi. Vì cuối cùng, cô ấy cũng bình tĩnh lại, không còn hành động theo cảm tính nữa, bắt đầu suy xet xem sau này mình sẽ sống như thế nào. Chồng không còn nữa nhưng cuộc sống của cô ấy và con gái thì vẫn phải tiếp tục. Tống cháu vào tù thì chi bằng nhận khoản tiền bồi thường còn thiết thực hơn.”
Bà Điền Quyên chịu nhận tiền, sự việc thành ra dễ dàng giải quyết. Vì sau khi gây tai nạn, Liên Gia Kỳ đã chủ động tự thú, còn tích cực bồi thường tổn thất cho gia đình người bị hại và nhận được sự tha thứ của họ, có thái độ biết nhận lỗi. Tổng hợp các chi tiết, cộng thêm sự cố gắng xoay chuyển của luật sư, cuối cùng Liên Gia Kỳ đã tránh được việc phải chịu trách nhiệm hình sự.
Đọc xong bài báo dài, Điền Điền ngồi im bất động trên ghế như bị đóng đinh, mãi sau vẫn chẳng nhúc nhích gì. Dù thế nào, cô cũng không ngờ tới , hóa ra dằng sau tai nạn năm đó lại có ẩn tình như vậy. Cậu bé mười sáu tuổi ham chơi đã gây nên tai họa, cuối cùng người anh trai đứng ra chịu tội thay, gánh vác hậu quả và trách nhiệm cho cậu em trai chưa hiểu chuyện của mình.
Còn Liên Gia Ký đã nói một đoạn hết sức thành khẩn trong buổi họp báo.
“Năm đó tôi chỉ mới mười sáu tuổi, còn là vị thành niên, không dám đối diện với sai lầm mình phạm phải nên đã hèn nhát, yếu đuối, ích kỷ né tránh để anh trai đứng ra chịu tội thay. Nhưng bây giờ tôi đã hai mươi tư tuổi, là người trưởng thành, tất nhiên cũng đã học được rằng phải tự chịu trách nhiệm về những việc mình đã làm. Tám năm trước, anh trai đã chống đỡ thay tôi. Tám năm sau, dù thế nào tôi cũng không thể để anh trai mình phải tiếp tục gánh lấy nữa. Thế nên, tôi quay về để nói rõ chuyện này. Thực ra, người gây tai nạn xe năm đó chính là tôi, đều là lỗi của tôi. Xin các người đừng hiểu lầm anh trai tôi nữa.”
Đọc đoạn này, Điền Điền đã ngây người ra rất lâu.
Cả buổi chiều, cô căn bản không có tâm trạng đâu mà dọn dẹp nhà cửa. Cô cứ ngồi ngẩn ngơ mãi, cả người như lơ lửng trong không trung. Hận một người lâu như vậy, sâu sắc như vậy, bỗng nhiên, mối căm hận lại thành hư không, không thể trút lên anh ta nữa. Nhất thời, cô có cảm giác mất mát.
Y tá trường Tằng đọc được tin tức này trên mục tin tức mới nhất của tờ báo buổi tối. Tuy bài báo không nói rõ tên gia đình người bị hại nhưng họ lại nói người bị hại họ Diệp, vợ ông Diệp là bà Điền nên rất dễ khiến người biết chuyện hiểu ra ngay. Y tá trưởng Tằng vừa đọc thấy thời gian, địa điểm xảy ra vụ tai nạn và mấy dữ kiện khác thì lập tức đoán ra bài báo này viết về vụ tai nạn mà chồng bà Điền Quyên gặp phải. Hóa ra còn có nội tình ẩn chứa trong đó. Bà đã cầm tờ báo đưa cho bà Điền Quyên đọc. Bà nghĩ rất đơn giản, chỉ cảm thấy cần phải cho bà Điền Quyên biết chân tướng sự việc.
Kết quả, bà Điền Quyên vừa xem xong thì bật khóc, đau buồn không phát ra thành tiếng, rằng bà cắn chặt vào môi, nước mắt cứ thế ứa ra. Bà khóc thống thiết đến nỗi y tá trưởng Tằng hoảng sợ. Bà cứ nghĩ rằng, sau bao nhiêu năm, bà Điền Quyên đã có thể bình tĩnh đón nhận sự thực này, nhưng hóa ra không phải. Bà không nên lắm chuyện như vậy.
Điền Điền vốn không muốn để mẹ biết, nhưng chuyện lại thành ra như vậy, muốn giấu cũng không được. Cô biết, bà khóc như thế chẳng liên quan gì đến việc người gây tai nạn là Liên Gia Kỳ hay Liên Gia Ký. Chỉ vì bà nhớ tới cái chết của chồng mình thôi. Bà luôn muốn né tránh chuyện bi thảm đó, không muốn đối mặt với nó nhưng lại bị bài báo lôi ngay ra trước mắt. Bà khó mà chịu đựng nổi.
Sau trận khóc xé gan xé phổi, tinh thần bà Điền Quyên lại bắt đầu có chiều hướng đi xuống. Bà luôn ngẩn người một mình, không biết là đang nghĩ gì. Nhưng bà không né tránh giống như trước đây. Ngày làm thủ tục ra viện, sau khi cũng con gái về nhà, thậm chí bà còn chủ động nói chuyện với Điền Điền về cái chết của chồng mình.
Căn phòng được Điền Điền quay về dọn dẹp tối hôm trước. Trước đây, ngày nào mẹ cô cũng lau khung ảnh bức chân dung của bố. Mấy ngày nay họ ở bệnh viện nên chẳng để ý đến nó. Trên đó đã có một lớp bụi mỏng. Cô đã lau đi lau lại mấy lần cho thật sạch sẽ.
Bà Điền Quyên vừa bước vào nhà, việc đầu tiên là lấy bức chân dung của chồng xuống, ôm vào lòng, mắt bà đỏ mọng. Điền Điền cũng rất muốn khóc nhưng vẫn phải cố gắng an ủi, khuyên giải mẹ: “Mẹ, mẹ vừa ra viện, sức khỏe còn yếu, mẹ về phòng nghỉ ngơi trước đi đã.”
Bà Điền Quyên lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Điền Điền, bố con, ông ấy… ra đi quá sớm.”
Mắt Điền Điền ngấn lệ: “Mẹ…mẹ đừng nói những chuyện đau lòng đó nữa.”
“Mẹ cũng không muốn, nhưng bây giờ lại…”
Bà chưa nói hết câu thì đã có tiếng gõ cửa ngắt quãng. Gạt nước mắt, Điền Điền chạy ra mở cửa. Cô lập tức thấy một đám phóng viên đứng bên ngoài. Có trời mới biết sao họ lại tìm đến nhanh thế. Cô vội vàn đóng sập cửa. “Xin lỗi