Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.
nh Liên kia, là Long tộc chí bảo, trong thiên địa này chỉ còn một gốc duy nhất. Cho dù là Thiên Hậu yêu cầu thì Thiên Để chắc chắn cũng không đáp ứng, Là bởi vì nàng có một ca ca đã phi thăng thành thượng thần, cho dù khó có cơ hội gặp lại, nhưng quả thật, trong tam giới không có ai có thể sánh được với thần.
Hướng Sinh Liên không hổ là Long tộc chí bảo, chưa đầy nửa tháng Thiên Âm đã phục hồi lại sức khỏe. Trong thời gian đó Ti Dược thường xuyên tới thăm khám cho nàng, cũng không biết lần trước Linh Nhạc đập phá phủ đề của ngài ấy ra sao mà mỗi lần gặp mặt ngài ấy luôn bày ra bộ dạng ai oán, thế nhưng khi xem mạch cho nàng lại hết sức cẩn thận, một chút cũng không dám qua loa.
Linh Nhạc làm loạn thiên kị, khiến cho Phượng Minh tiên tử bị thương, nên bị Thiên Đế nhốt ở Băng Vực đã gần một tháng. Nghe Lục Thủy nói, cho dù bị phạt y cũng không an phận sám hối, nhiều lần muốn xông ra ngoài, vốn kế thừa thuật kết giới của Bạch Vũ ca cho nên hầu như kết giới ở Băng Vực đều không ngăn được y, cuối cùng Thiên Đế phải tự mình trói lại nhốt vào bên trong.
Lúc đầu y còn trăm phương nghìn kế nghĩ cách chạy ra, không hiểu vì sao thời gian sau lại ngoan ngoãn im lặng chờ đợi, không phá phách nữa. Hôm nay là ngày y được thả tự do, Thiên Âm lúc đầu cứ do dự mãi nhưng cuối cũng vẫn nhịn không được chạy tới Băng Vực xem.
Băng Vực cách Thanh Vân cũng không quá xa, nàng cùng với Thanh Sơn Lục Thủy bay không tới một khắc đã tới. Đợi nửa canh giờ, cảnh sắc trước mắt mới bắt đầu thay đổi, Thiên Âm biết đây chính là dấu hiệu báo kết giới sắp được mở.
Quả nhiên từ phía xa xuất hiện một bóng dáng màu lam từng bước đi ra, bộ dáng mệt nhọc, thân hình như tiều tụy đi, bước từng bước chậm.
Lúc này mới phát hiện Linh Nhạc đã ôm lấy nàng từ lúc nào, y khẽ nâng nàng lên quay vòng vòng, vừa quay vừa cười vui vẻ hét lớn: “ Nàng đã trở lại, đã trở lại rồi. Ha ha………………..”
Thiên Âm biết rõ y làm như thế có chút quá mức, nhưng nàng cũng không nỡ làm y mất hứng, bộ dáng hào hứng đó cũng khiến lòng nàng vui lây.Đã bao lâu rồi không được thật tâm vui vẻ như thế, ngay cả bản thân nàng cũng không còn nhớ rõ. Xoay vòng một hồi lâu tới khi choáng váng đầu óc nàng mới lên tiếng ngăn lại hành động ngây thơ của Linh Nhạc.
Cẩn thận nhìn y một lúc, chỉ mới một tháng ngắn ngủi mà y đã gầy đi không ít, mắt thâm quầng, tóc tai rối bời.
Nàng tự nhiên lại thấy đau lòng, không biết là vì cảm động, vì áy náy hay là vì một cảm giác gì đó không rõ ràng. Vuốt ve những sợi tóc của y, đột nhiên nàng lại muốn chỉnh chu cho người đó.
“ Linh Nhạc, ta giúp đệ chải tóc nhé.” Tay nàng đã bất giác với tới dây cột tóc của y. Chải chải vuốt vuốt, mãi cho tới khi nhìn mái tóc thẳng mượt trên tay mình, lúc đó nàng mới định thần, giật mình không hiểu mình mới làm gì nữa.
Hành động này chỉ phù hợp với vợ chồng thôi, không phải sao.
“ Sư tỷ….” Linh Nhạc cũng vô cùng sửng sốt, ánh mắt mở to kinh ngạc.
Nàng vội vàng lùi bước ra phía sau, lung túng nhìn dây cột tóc của y vẫn còn trong tay, giữ lại cũng không được mà bỏ xuống cũng không xong. Mặt bỗng nhiên nóng ran, ửng hồng.
Linh Nhạc cũng bị hành động của nàng làm cho lung túng, nhất thời không biết nói gì, ánh mắt vội vàng nhìn qua hướng khác nhưng cuối cùng lại bất giác nhìn vào dây cột tóc trong tay nàng, ý muốn lấy lại nhưng lại thôi. Y cảm thấy, Thiên Âm giúp y chải đầu, thì cũng có gì sai đâu……..
“ Khụ khụ!” Lục Thủy giả bộ ho một tiếng , phá vỡ không khí trầm mặc lúc này: “ Nhị hoàng tử, ngài có trở về Thanh Vân với Tôn chủ không?”
“ Đương………..Đương nhiên rồi!” Linh Nhạc vội vàng trả lời, liếc nhìn người bên cạnh vẫn im lặng cúi đầu, long ngóng giải thích: “ Ta cũng là đệ tử của Thanh Vân, tất nhiên phải về rồi.”
Dường như muốn chứng minh lời nói của mình là hết sức bình thường bèn nhanh chóng vẫy vẫy đám mây muốn đi. Nhưng bất chợt lại bị một tiếng nói lạnh lùng ngăn cản: “ Đệ muốn về đâu?”
Không biết từ khi nào, Diễn Kỳ đã xuất hiện bên cạnh bọn họ, có lẽ y cũng tới để đón Linh Nhạc: “ Chịu phạt lâu ngày có phải là đầu óc của đệ cũng có vấn đề rồi không, quên cả việc tới gặp phụ vương phục mệnh rồi sao? Đúng là nên phạt đệ nhiều ngày nữa mới phải.”
“ Đại ca!” Linh Nhạc trầm giọng, vẻ mặt hơi căng thẳng, bàn tay của nàng bị y nắm đến đau, y còn kéo nàng về phía sau người, tinh thần vừa nãy vẫn hân hoan vui vẻ, giờ lại đầy phòng bị.
“ Đệ bày ra cái bộ dạng gì thế hả? Ta ăn thịt người chắc?” Diễn Kỳ nhíu mày.
Linh Nhạc không trả lời y, vẫn che trở phía trước Thiên Âm, tay khẽ khẽ siết chặt như là lo lắng người trước mặt bất thình lình bước tới.
“ Còn không mau quay về Thiên Cung!” Diễn Kỳ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy răn dạy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Thiên Âm, có chút gì đó chần chờ lưỡng lự nhưng rất nhanh đổi thành nghiêm túc.
“ Đệ không muốn trở về cùng huynh.” Linh Nhạc phản bác.
Ngay lập tức, Diễn Kỳ giật mình sửng sốt, Linh Nhạc trước nay luôn kính trọng y, chưa bao giờ côn