XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.

t của nàng, không cần phải cầm theo, cũng không cần lo lắng hồn phi phách tán.
Y đứng lên, tiến lên một bước đứng ở trước người nàng, đôi mắt đột nhiên tối sầm lại, cắn răng hồi lâu mới áy náy nói: “Xin lỗi.”
Thiên Âm sửng sốt.
“Ta không biết, đôi mắt của tỷ là bởi vì đại ca…”
Y vẫn cho là, đôi mắt của nàng là vì cứu Viêm Hoàng mới trở nên như thế, là do nàng tự mình lựa chọn, cho nên y chỉ muốn cố gắng nghĩ cách chữa khỏi cho nàng. Nhưng đến sau Thiên Kị, nghe Ti Dược nói y mới vô ý biết được, chính đại ca đã ném nàng một mình vào trong trận Tru Tiên, khiến cho đôi mắt của nàng bị linh khí tổn thương.
“Nếu như ngày đó ta có thể cùng tỷ trở về, tỷ sẽ không… Ta đã đồng ý với sư phụ, chăm sóc tỷ thật tốt.” Rõ ràng y đã thề, thế nhưng lại không hề làm được.
Trong lòng Thiên Âm khẽ xốn xang, nước mắt không kìm được lại muốn chảy ra, nàng đứng dậy kéo bàn tay y, từ từ kéo những ngón tay đang nắm chặt :”Đừng tự trách, ta rất tốt, thật đó.” Có một người thật tình đối tốt với nàng, nàng thực sự thỏa mãn, những ngày nàng sống tại trần gian, mơ cũng không dám nghĩ: “Linh Nhạc, ta thực sự hạnh phúc vì đệ là sư đệ của ta”.
Nàng thực sự rất vui, không ai có thể khiến nàng có tâm tình đó, là cảm giác cả thế giới đều được lấp đầy, cảm giác thỏa mãn căng tràn, khiến nàng không kìm được muốn hét lên hạnh phúc.
“Ta có một chuyện quan trọng cần giao cho đệ.” Thiên Âm xoay người đi về hướng trung tâm điện Phù Vân.”Đệ đi theo ta.”
Đi tới chính điện, nàng mới dừng lại, tay giơ lên Xích Cơ đang động đậy trong tay, Xích Cơ nhẹ nhàng bay lên, cánh quạt mở rông, phát ra tiếng ong ong trầm thấp , giống như đang cảm ứng điều gì đó. Một lúc sau, một tiếng tách bất ngờ vang lên. Cây sáo ngọc trắng muốt xuất hiện bên cạnh Xích Cơ.
“Vô Ưu và Xích Cơ là một đôi thần khí của Thanh Vân ta, Xích Cơ là vật năm đó sư phụ giao cho ta, còn Vô Ưu lại là vũ khí của sư phụ, hôm nay sư phụ… Cho nên ta thay người làm chủ, đem Vô Ưu này giao cho đệ, Tuy ta chỉ là phàm thân, nhưng đối với tiên thuật của Thanh Vân vẫn rất quen thuộc, dù chỉ có thể đứng bên chỉ bảo, nhưng ta sẽ đem toàn bộ sở học dạy cho đệ, đệ… có bằng lòng không?”
“Bằng lòng, đương nhiên bằng lòng!” Linh Nhạc mừng rỡ không kìm nén nổi, tuy y vẫn tự xưng là Thanh Vân đệ tử. Nhưng năm đó sư phụ chưa chính thức thu nhận làm đồ đệ, y vẫn lo lắng, nàng sẽ không dễ dàng tiếp nhận y. Mà Thanh Vân từ trước đến nay là nhất sư nhất đồ. Không ngờ bây giờ nàng lại chính thức thừa nhận người sư đệ là y.
Y vội vã quỳ xuống, tiếp được Vô Ưu rồi nắm chặt trong tay.
“Không phải đệ vẫn muốn học Vô Ưu khúc sao?” Ý bảo y đứng lên: “Ngày mai ta sẽ dạy đệ.”
“Được!” Linh Nhạc nghiêm túc gật đầu, vỗ về thân sáo, cười xán lạn.
Thiên Âm đột nhiên lại nghĩ, quyết định này thật sự rất đúng, nàng đã không thể tiếp tục tu tiên, hôm nay có Linh Nhạc truyền thừa Thanh Vân, tin rằng nếu sư phụ có linh, cũng sẽ vui vẻ với quyết định này.
Vô Ưu khúc là trụ cột của Thanh Vân, cũng là tiên thuật cao thâm nhất.. Dĩ âm ngự thuật*, có thể dựa theo sự thay đổi tâm tình của con người mà biến hóa. Năm đó, khi sư phụ thổi một khúc, trăm hoa đua nở, tung bay đầy trời, đẹp đến nỗi khiến người phải hoa mắt. Nhưng nếu như làm vũ khí, mỗi một phiến hoa rơi đều có thể đả thương người, cho nên Vô ưu khúc còn có tên là Bách hoa sát.
*lấy âm thanh điều khiển thuật.
Linh Nhạc rất có ngộ tính với tiên thuật, nhưng Thiên Âm không ngờ tới chính là, y lại chẳng biết gì về âm luật. Cho nên học Vô Ưu khúc cũng vô cùng khó khăn. Không giống Diễn Kỳ, năm đó y chỉ là nghe khúc nhạc của sư phụ một lần, đã có thể tiếp thu được bảy tám phần. Diễn Kỳ năm đó ghét nàng đến cực điểm, nên chỉ hỏi qua nàng về phương diện âm luật, chưa từng chạm mặt thêm. Có lẽ là bởi vì sư phụ tính tình lãnh đạm, chỉ nhận một mình nàng làm đồ đệ, cho nên ngay cả hướng dẫn âm khúc cũng chưa từng dành cho người khác.
Diễn Kỳ nóng lòng muốn học, nhưng không có cách nào khác mới tìm tới nàng. Lúc đó nàng có tâm tình gì nhỉ? Mỗi ngày quấn quít lấy sư phụ muốn học những khúc nhạc mới, đều bởi vì nàng nghĩ, nếu y thường đến tìm nàng, biết đâu lâu ngày sẽ sinh tình. Cho đến khi thấy y cùng với Phượng Minh, hai người bên bờ Thiên Trì, hợp tấu từ khúc do nàng dạy, nhất cầm nhất vũ hồn nhiên thiên thành, nàng mới đột nhiên tỉnh ngộ.
Ở bên nàng càng lâu, có lẽ y chỉ có cảm giác chán ghét mà thôi. Cho dù đời đời kiếp kiếp luân hồi, cũng xóa không hết niềm chán ghét.
Nhưng may mà có khoảng thời gian đó, mê muội học tập âm suất, hôm nay mới có thể thành thạo như vậy. Cho dù Linh Nhạc thiên phú không cao, nhưng nàng vẫn có tự tin, khiến Vô Ưu khúc của y có thể lợi hại như sư phụ năm đó.
“Đoạn âm này phải truyền linh khí vào đan điền, âm suất mới chính xác, đệ có hiểu……” Thiên Âm chậm rãi giải thích, quay đầu lại đã thấy Linh Nhạc đang nhìn mình không chớp mắt. Ánh mắt này, quá mức nóng bỏng, khiến nàng bỗng trở nên bối rối.
Mãi vẫn không thấy y đáp lời mình.
“Linh Nhạc, Linh Nhạc!”
“A a?” Lúc này y mới phản ứng lại,