Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lưu Bạch - Anh Yêu Em

Lưu Bạch - Anh Yêu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.

nh cậu ta rất coi trọng truyền thông nhưng vẫn bị cậu ta là mình làm mẩy một thời gi­an, cuối cùng phải chập nhận cho cậu ta lấy một cô vợ nước ngoài. Mặc dù họ đã ly hôn nhưng ít nhất điều này có thể chứng minh được rằng, cậu ta không hề có ý đinh chơi bời với người phụ nữ mình yêu. Cậu ta rất thật lòng với em, liên tục nhờ anh giúp đỡ. Khôngg hiểu sao anh có cảm giác bọn em có thể đến được với nhau”, Mã Tu thao thao bất tuyệt. Tôi chợt nhớ lại những câu cuối cùng mà Cho nói trên sân thượng tòa tháp hôm qua. Lúc đó, tôi mệt mỏi rã rời, không để ý đến những lời Cho nói. Bây giờ nhớ lại, dường như Cho hỏi tôi có muốn giữ quan hệ với anh ta không. “Xin Chúa phù hộ, hóa ra là anh ta đang thăm dò, mong là anh ta đang đùa chứ không phải là sự thật!, tôi kêu thầm trong lòng. Tôi đã quá đau khổ, quá mâu thuẫn rồi, anh ta đừng gây thêm phiền hà nữa, tôi sắp phát điên






Quyết định đau đớn
Trên đường về nhà, trời bắt đầu mưa. Chuông điện thoại reo vang, tôi thẫn thời nhấc máy. Giọng Sở Thừa vang lên: “Lưu Bạch, em đang ở đâu? Anh có thể gặp em được không?”.
“Em xin lỗi, em muốn được yên tĩnh một lát”. Tôi ngắt máy, nghĩ một lát rồi tắt nguồn, tiếp tục lái xe.
Cần gạt nước lập đi lập lại những động tác đơn điệu, tôi nhìn thẳng về phía trước, lái xe như một cái máy. Trời đã tối, ai cũng hối hả lái xe về nhà trong làn mưa. Đột nhiên có một thanh niên không mang ô băng qua trước đầu xe, tôi phanh gấp, tim đập thình thịch. Đến khi hoàn hồn, thấy mình lái xe về con ngõ nhỏ chứ không phải hướng về nhà.
Tôi cho xe đỗ ở góc nhà quen thuộc, nắm chặt điện thoại di động trong tay mãi cho đến khi lòng bàn tay ướt nhẹp mồ hôi.
Hai chúng tôi ngồi nhìn nhau trong xa nhưng không nói với nhau lời nào, một bầu không khí im lặng bao trùm. Cuối cùng, không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, tôi bèn lên tiếng trước: “Sở Thừa, em phải về nhà”.
Đột nhiên anh nhắm mắt, ngực thở phập phồng, dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó. Lòng nặng trĩu, tôi định nói tiếp nhưng cổ tay đã bị anh nắm chặt, bóp rất mạnh, không chịu nổi tôi khẽ kêu lên: “Đau!”.
“Đau hơn anh không?” Sở Thừa cau mày nhưng lập tức thả lỏng tay ra ngay. “Lưu Bạch, rốt cuộc là em định làm gì? Anh sắp phát điên rồi đây, em có biết không? Anh sắp bị em dồn đến phát điên rồi đây!” Tôi bị anh kéo ra khỏi xe, dòng xe chờ đợi phía sau lần lượt chạy qua, người nào trong xe cũng liếc nhìn chúng tôi bằng cái nhìn mờ ám, thậm chí có gã đàn ông lãng nhách còn thổi sao: “Này, người anh em, phải nhẹ nhàng hơn với cô em xinh đẹp chứ!”.
Sở Thừa quay sang trợn mắt: “Biến!”.
Trời ạ! Tôi chưa bao giờ được chứng kiến cảnh Sở Thừa tức giận như vậy. Mọi dũng khí ban nãy giờ đã tan thành mây khói, liệu tôi có thể lựa chọn cách biến mất trong tích tắc?
Dường như Sở Thừa nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi, anh kéo tôi về phía khu chung cư: “Không được đi đâu hết, chúng ta về nhà”.
“Lưu Bạch, rốt cuộc là em muốn thế nào?”, vừa bước vào khu chung cư, Sở Thừa liền nắm chặt vai tôi, hỏi bằng giọng bài hoài.
“Em muốn thế này?” Tôi há miệng, nhìn anh thẫn thờ nói: “Sở Thừa, hôm qua em nói vẫn chưa đủ rõ ràng hay sao?”.
“Chưa rõ ràng!”, anh cao giọng. “Em nói không chịu cảnh chia sẻ. Làm gì có chia sẻ! Con người anh vẫn đang hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt em, mọi suy nghĩ và thời gi­an của anh đều dành cho em. Anh đối với em như vậy, em còn chưa hài lòng hay sao? Lẽ nào em là con ngư không có cảm giác ư?”
“Sao em lại không có cảm giác chứ? Nếu không có cảm giác thì sao em lại sợ hãy như thế này! Em sợ để mất anh, sợ chúng mình không thể ở bên nhau được nữa” Bỗng dưng tôi cảm thấy vô cùng ấm ức trước những lời chất vấn của anh.
“Em không biết tại sao anh lại mở công ty, tại sao lại mua căn hộ đó à? Anh làm như vậy để em yên tâm, để em biết anh sẽ không rời xa em, em có hiểu không?”
Anh không nhắc đến căn hộ đó còn đỡ, tự nhiên nhắc tôi, trái tim mềm yếu của tôi lại trở nên sắt đá: “Không rời xa em? Sở Thừa, anh sắp làm đám cưới rồi, anh có biết không? Anh sắp lấy vợ rồi! Căn hộ đó là để em yên tâm làm vợ lẽ của anh ư?”.
Cả hai chúng tôi cùng im lặng, cuối cùng tôi cũng rõ hết những suy nghĩ trong lòng. Vẻ mặt anh như người bị đánh thảm hại, hai môi mỉm chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn, mái tóc bị mưa xối ướt vẫn đang nhỏ nước. Không thể tiếp tục nhìn anh trong cảnh tượng đó, tôi quay đầu sang hướng khác.
Giọng anh lạc đi: “Lưu Bạch, em đã biết hết hoàn cảnh gia đình anh rồi chứ?”
Tôi gật đầu, mỗi lời Cho nói, tôi đều nhớ như in.
“Lần này cha anh muốn dồn mọi sức lực, cha anh đã già, nếu như thất bại, anh không dám tưởng tượng đến hậu quả, em có hiểu không?”
Tôi vẫn gật đầu.
“Mặc dù anh không đồng ý với quyết định của ông nhưng ông ấy là cha anh, anh không thể lựa chọn. Anh muốn đưa em về nhà, anh muốn tự hào khoe với mọi người rằng anh có em. Anh đã suy nghĩ rất nhiều nhưng anh không được lựa chọn, em có hiểu không?”.
“Em hiểu! Em hiểu hết nhưng em không muốn chúng