Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
mình ở bên nhau như thế này. Sau này sẽ rất đau khổ, hai bên sẽ oán hận nhau, anh có hiểu không?”, không thể kìm nổi nước mắt trào ra, tôi vừa khóc vừa nói.
“Không thể!” Anh ôm chặt tôi vào lòng: “Anh từng nói rằng hãy cho anh thời gian, anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, em hay tin anh được không?”.
“Không phải em không tin anh nhưng em chỉ muốn được hưởng hạnh phúc của một người bình thường, không phải chui lủi, không phải suốt đời sống trong bóng tối, không phải chia sẻ anh với một người phụ nữ khác. Anh có hiểu không?”.
“Sẽ không phải là suốt đời đâu, những điều này chỉ là tạm thời thôi, chỉ cần em cho anh thời gian, chắc chắn anh sẽ làm cho em được đứng bên canh một cách quang minh chính đại, không phải chui lủi. Em có thể tạm thời kiên nhẫn được không?”
Tôi nghiến răng, chút lý trí còn sót lại trong lòng đang giãy giụa gào thét, kết thúc vào thời điểm này mới là sự lựa chọn sáng suôt nhất, tiếp tục lún sâu vào mối quan hệ này chỉ khiến cả hai chúng tôi càng thêm mệt mỏi mà thôi. Nhưng ngay lập tức, đôi môi anh đã ập xuống, kèm theo một cảm giác bất anh xen lẫn đau đớn, cuốn hết chút lý trí cuối cùng của tôi. Chúng tôi vừa thở hổn hển vừa xiết chặt lấy nhau, giọng anh vang bên tai tôi: “Lưu Bạch, cho dù em quyết định như thế nào anh cũng không từ bỏ. Em hãy nhớ kỹ, anh sẽ không từ bỏ. Em cũng không được từ bỏ, tt đối không từ bỏ”.
Tại sao những câu nói kiên quyết nào lại có thể thốt ra từ miệng anh - một con người từ trước đên nay vốn rất điềm đạm nho nhã? Tại sao khi nói những lời đó, giọng anh lại run run. Tôi đưa tay ôm chặt cổ, áp sát mặt vào bờ vai anh. Tại em sao? Làm sao em nỡ để anh đau đớn như vậy, làm sao em nỡ xa anh?
Trong bóng tối, mặt tôi áp sát vào ngực anh, anh ôm chặt tôi trong vòng tay.
Tim tôi như thắt lại nhưng cuối cùng lý trí vẫn giành được chiến thắng. Tôi ngồi thẳng người, bật đèn lên rồi nói: “Sở Thừa, em hứa với anh là em sẽ ở bên anh cho đến ngày anh làm đám cưới. Đây là sự quyết định cuối cùng của em, nếu anh không thể chấp nhận thì…”.
“Thì em sẽ làm thế nào?”, Sở Thừa cũng ngồi dậy, nhìn tôi chằm chằm.
“Thì bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ không gặp nhau nữa”.
Anh không nói gì, một lúc lâu sau mới thốt ra vài tiếng: “Em ác quá, Lưu Bạch ạ!”.
Tôi cô gắng giữ giong mình bình tĩnh: “Sở Thừa, chúng ta vẫn còn thời gian để ở bên nhau, từ giờ đến cuối năm vẫn còn một khoảng thời gian khá dài. Chúng mình cứ việc tận hưởng khoảng thời gian này, không tốt hay sao?”.
“Sao em lại có thể thốt ra được những câu nói này?”.
Đột nhiên tôi muốn bật cười: “Đúng vậy, nghe hơi buồn cười. Có lẽ những câu nói đó phải là lời thoại của đàn ông thì đúng hơn”.
“Em cứ việc làm theo những điều em nghĩ, anh cũng vậy. Lưu Bạch, thời gian sẽ chứng minh tất cả”.
“Vâng, vậy thì hãy để thời gian chứng minh tất cả”, tôi gật đầu. “Bọn mình được ở bên nhau ngày nào cứ việc tận hưởng ngày đó, đúng không anh?”.
“Vậy thì từ nay trở đi em không được từ chối điện thoại của anh”.
“Vâng”.
“Không được tắt máy”.
“Vâng”.
“Không được trốn gặp anh”.
“Lần nào cũng bị anh túm được, em thất bại quá chừng”.
“Em chỉ đến những chỗ quen thuộc, không tìm được mới là lạ”.
“Em buồn ngủ quá. Anh không buồn ngủ à?”
Anh ngồi thẳng lên, nói: “Anh không ngủ, anh muốn ngắm em”.
“Đồ ngốc!”, tôi khẽ nói. Bất giác hai tay tôi ôm chặt lấy anh, dụi má vào ngực anh. Tôi không muốn rời xa anh, cho dù chỉ là chia tay trong tưởng tượng cũng thấy con tim đau thắt.
Lúc yêu nhau, ai chẳng đầy ắp niềm tin, tưởng rằng tình yêu có luồng sức mạnh vô bờ, sẽ vượt qua được mọi khó khăn. Chỉ tiếc em đã được tận mắt chứng kiến mặt khác của tình yêu, nó sẽ đem đến một nỗi đau vô tận, sẽ khiến con người thương tích đầy mình, quãng đời còn lại phải sống trong nỗi khiếp đảm nhưng em sẽ không nói ra những câu này, bởi hiện tại chắc chắn anh sẽ không tin.
“Đừng nghĩ nhiều nữa! Hãy để mình quên đi tất cả, thỏa sức tận hưởng quãng thời gian này”, tôi thầm cảnh cáo mình. Tôi cuộn người lại, tìm lại vị trí quen thuộc trong vòng tay anh, nhắm mắt nằm yên. Anh đưa tay tắt đèn, trong bóng tối, anh vẫn giữ tư thế nằm nghiêng, nhìn tôi mãi cho đến khi tôi mơ màng đi vào giấc ngủ
Cuối cùng Sở Thừa đã đính hôn
Đàn ông mà yêu còn thoát được lưới tình, đàn bà đã yêu thì không thể thoát khỏi lưới tình. Cố nhân nói thật chí lý.
Sáng sớm đến trường, tôi gục xuống bàn làm việc, đầu đau như búa bổ, không đủ sức ngẩng lên. Đồng nghiệp ngồi chơi ô chữ trên họa báo, thấy vậy liền chọc bút vào vai tôi hỏi: “Lưu Bạch, sao mệt mỏi thế, tối qua đi lùng sục ở đâu hả?”.
“Làm gì có chuyện đó”, tôi vừa nói vừa vươn thẳng người mở máy tính. Công việc, dù có thế nào, công việc vẫn là cái vốn giúp mình tồn tại. Cuộc sống từng cho tôi một bài học thích đáng, chắc chắn tôi sẽ không lặp lại vết xe đổ một lần nữa.
Tôi nhìn màn hình máy tính mà đầu óc vẫn trống rỗng. Chuông reo, tôi đem sách vở lên lớp. Nhân loại cần phải