Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

không biết là có chuyện gì, chắc không phải do Cao Hiểu Vi không chịu nghe máy nên cậu ta truy sát đến chỗ cô chứ, Thẩm Đình căng thẳng đẩy đẩy Nhân Kiệt, chỉ vào di động: “Bát Giới gọi đến.”
Điện thoại giống một đứa trẻ sơ sinh đang khát sữa cứ kêu gào để cha mẹ phải quan tâm đến. Thẩm Nhân Kiệt nói: “Nghe nhanh đi.”
Thẩm Đình nghe máy, Bát Giới bên kia im lặng, dường như không biết phải nói gì, thế là Thẩm Đình cũng không nói, điện thoại im đến độ như đang nối kết đến một buổi đêm tĩnh lặng như biển trên một tinh cầu xa xôi nào đó.
Đến khi Thẩm Đình nghi ngờ điện thoại bị hư thì bên kia mới lên tiếng, giọng nói nho nhỏ, như đang cố hết sức kiềm chế: “Thẩm Đình, tôi đây.”
Thẩm Đình “ừ” một tiếng.
Bên kia lại nói: “Muộn thế này còn làm phiền cậu. Tôi muốn hỏi một chút, hôm nay cậu có nhìn thấy Hiểu Vi không?”
Thẩm Đình đang do dự xem có nên nói thật không nhưng cuối cùng vẫn im lặng, hỏi cậu ta: “Sao?”
Bát Giới bên kia cười, như đang mỉa mai chính mình: “Thẩm Đình, cậu yên tâm, không phải tôi muốn gây phiền phức cho cô ấy đâu, tuy tôi... nghèo, không thể nào cho cô ấy những thứ cô ấy cần…nhưng vẫn chưa tệ hại như thế đâu.”
“Tôi không có ý đó.” Thẩm Đình vội nói, nhưng cậu có áp lực, tôi cũng có áp lực, ai cũng có áp lực, nhưng phụ nữ còn phải chịu đựng áp lực, huống hồ là đàn ông.
Bên kia lại im lặng, một lúc sau mới nói: “Tôi gọi điện chỉ là muốn trò chuyện với cậu, cậu đừng trách cô ấy, cô ấy luôn quan tâm đến suy nghĩ của cậu.”
“Tôi…”
“Tôi hiểu cô ấy ra quyết định đó cũng rất khó khăn, xưa nay cô ấy vốn không có chủ kiến, đây là lần đầu cô ấy tự làm chủ. Chắc cô ấy rất sợ hãi.”
“Nhưng nó làm tổn thương cậu.” Thẩm Đình không hiểu rốt cuộc cậu ta muốn nói gì? Vẫn đang lo lắng cho bạn cô cái gì chứ?
Cô loáng thoáng nghe thấy Bát Giới bên kia nấc nghẹn một lúc, cậu ta đẩy điện thoại ra xa, cố gắng không để Thẩm Đình nghe thấy. Cậu ta nói nhanh, như sợ chậm trễ thì can đảm sẽ biến mất: “Không phải lỗi của cô ấy mà là của tôi, nếu tôi có chút bản lĩnh thì sẽ không để cô ấy cảm thấy theo tôi là vô vọng, hắn ta thắng tôi vì giàu có hơn tôi, nhưng tôi không muốn phục cũng phải phục. Đến cả tiền đặc cọc để mua nhà mà cũng do cha mẹ giúp tôi trả thì tôi có thể cho cô ấy được gì? Một người đàn ông như tôi đến cảm giác an toàn cũng không thể cho cô ấy, còn có ai thất bại hơn tôi không? Cô ấy không lấy tôi cũng đúng.”
“Cậu đừng nói thế.” Thẩm Đình cắn môi, vừa thương cảm lại vừa bực bội.
“Thẩm Đình, sau này tôi và cô ấy không thể gặp lại nữa, cậu có thể giúp tôi chăm sóc cô ấy không?”
Cậu ta có cần yêu bạn gái mình đến thế không? Có đáng không? Nhưng, một người đàn ông phạm sai lầm, đánh mất người yêu, không muốn từ bỏ nhưng lại không biết cách tiếp tục thế nào mà chỉ biết khóc lóc thì càng mất mặt. Thử hỏi xem có ai dám phó thác cả đời cho anh ta? Thẩm Đình thấy sống mũi cay cay, không thể nén được nữa mà kêu lên: “Cậu đừng tốt như thế, tại sao phải vĩ đại như thế, cậu muốn làm gì hả? Cậu không thấy cậu như thế là rất giống một thứ đồ phế thải không?”
“Xin lỗi.” Bát Giới bên kia nói tiếp, “Tôi không yên tâm cô ấy, nhưng cũng đành bó tay.” Thẩm Đình nghe thấy tiếng nức nở không thể kiềm chế của cậu ta, “Cậu nhất định phải giúp cô ấy. Đừng kể lại với cô ấy là tôi đã gọi điện cho cậu, để cô ấy vui mà lấy người khác, cô ấy xứng đáng có được một hôn lễ không hối tiếc, tôi chỉ là cục phân chuột trong hôn lễ thôi. Không bao giờ liên lạc với hai người nữa…Tạm biệt.” Từ đó Tiêu Lang đã thành người xa lạ.
“Cậu là người tốt, đừng uống rượu nữa, sau này cậu cũng sẽ hạnh phúc.” Thẩm Đình vội vàng cúp máy, hít một hơi thật sâu, cô biết cậu ta chắc chắn đã say khướt, đối với một người đàn ông như thế, thật là tình cảm phức tạp mâu thuẫn tột cùng. Ngẩng đầu nhìn bầu trời, những ngôi sao đã hơi mờ nhạt, cô muốn cười lại muốn khóc, hồi lâu sau chỉ nói: “Ngay cả bầu trời cũng không dung nạp nổi những ngôi sao nữa rồi, thế giới này sao thê lương đến thế?”
Thẩm Nhân Kiệt vuốt tóc cô, dịu dàng nói: “Bầu trời trong thành phố bây giờ không thể nhìn thấy sao đâu, có cơ hội sẽ đưa cô đến đài thiên văn.”
“Tôi không cần, tôi muốn ngắm sao ở đây. Tại sao lại phải đến đài thiên văn, tại sao lại dùng những dụng cụ lạnh ngắt đó mới nhìn thấy được sao?” Thẩm Đình cũng không hiểu mình đang so đo cái gì nữa.
Thẩm Nhân Kiệt chỉ nhìn cô, không nói gì.
“Từ nhỏ tôi đã quen Cao Hiểu Vi, tôi nhớ rõ lúc ấy bọn tôi lên lớp Tám, nó thích một cậu bạn trong lớp, ngồi ở hàng thứ hai, bao giờ cũng mặc áo sơ mi trắng, vẽ rất giỏi, trong giờ âm nhạc còn biết thổi sáo nghe rất hay, thi thành phố được giải nhì. Cao Hiểu Vi lần nào cũng vui sướng nói với tôi: “Sau này lớn lên sẽ lấy cậu ấy, cho dù không lấy được cậu ấy, tớ cũng sẽ lấy một họa sĩ, tuyệt đối không lấy những kẻ kinh doanh toàn mùi tiền. Tính khí anh ấy có thể rất xấu, không sao, tớ sẽ rất yêu anh ấy, chăm sóc anh ấy, giúp anh ấy giặt bít tất, mua bút vẽ, dọn dẹp phòng vẽ, để anh ấy vẽ ra những bức tranh đẹp mà đến các nhà nghệ thuật cũng hâ