Tác giả: Ly Lâm
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.
cho anh được.......”
“Lệ Nhã, em tỉnh táo một chút, đừng sợ, một hồi em cứ kể lại tình hình thực tế là được, em chỉ là hỗ trợ điều tra, bọn họ sẽ không làm khó dễ em đâu, quan trọng nhất là phải bảo vệ mình trước, biết không? Anh lập tức chạy tới, em đừng quá lo lắng, em chỉ là quản lý bộ phận PR, chuyện này không rơi lên đầu em đâu.” Tôi một mặt trấn an Lệ Nhã, một mặc bảo tài xế chuẩn bị xe chạy đến cục cảnh sát.
“Vâng, em nghe anh.”
Cục cảnh sát X thị. Vừa xuống xe vào đại sảnh, đã thấy Lệ Nhã ngồi đó chờ tôi, mắt sưng đỏ tiều tụy.
“Lệ Nhã!” tôi gọi khẽ.
“Vũ Minh.....” Lệ Nhã giống như là gặp chúa cứu thế, chạy vọt đến ôm chặt tôi, khóc nức nở.
“Được rồi, họ hỏi xong rồi sao?” tôi vỗ nhẹ lưng Lệ Nhã an ủi.
“Ừ...... Xong rồi.”
“Vậy em còn khóc cái gì?”
“Hân Ngôn và giám đốc Duy , họ...... Nghe nói họ vị tạm giam.....”
“Phiền toái như vậy?” Tôi nhíu mày, cảm giác chuyện không hề đơn giản như vậy!
“Ừ, vừa rồi em nghe nói bên trên nhận được đơn tố cáo chính thức việc công ty hối lộ, muốn phái người tới điều tra. Sẽ không nghiêm trọng hơn chứ?”
“Cái này... Bây giờ còn chưa nói chắc được.”
Chuyện hối lộ trong kinh doanh từ xưa đến nay đều có, mấu chốt là người được tặng lễ có đủ cao hay không thôi, chuyện này tôi phải tìm người hỏi một chút.
“Anh nói lần này Hân Ngôn và Duy An.......”
“Em đừng lo quá, ra ngoài xe nghỉ ngơi một lúc đi, để anh vào xem sao, rồi sẽ đưa em về.”
Tôi không muốn nhìn thấy người buồn lo vô cớ còn chưa tỉnh hồn này nữa, bảo tài xế dìu Lệ Nhã lên xe.
Trước kia tôi đã từng ra tòa, từng ngồi tù, hiện tại biết không ít người có quyền, nhưng cục trưởng này tôi không quen, vốn định thông qua hắn hỏi một chút tình huống Hân Ngôn, nhưng bị hắn từ chối.
Đúng như tôi dự đoán, lần này phiền phức nhất là đã chết hai người, phía trên yêu cầu điều tra nghiêm túc, cục trưởng của một phân cục nhỏ nhỏ này cũng không dám tự tiện quyết định. Bất quá hắn cũng bảo đảm mấy ngày nay sẽ đối xử tử tế Hân Ngôn và Duy An.
Rời cục cảnh sát, tôi lập tức liên lạc với mấy quan chức chính phủ tương đối quen biết, muốn giúp Hân Ngôn.
Vào lúc này chuyện lại thuận lợi hơn rất nhiều so với tưởng tượng, mấy người đó phần lớn đồng ý rất nhanh, thậm chí có một hai người giống như là đã sớm biết chuyện này.
Tôi bắt đầu mơ hồ cảm thấy, hình như không chỉ có mình tôi muốn giúp Hân Ngôn, còn một người khác, nhưng người đó không muốn cho người ta biết thân phận của mình.
Người này là ai? Duy Anh? Hay là những cổ đông khác của Diệp Thị?
Mặc kệ là ai, sao cố tỏ ra thần bí như vậy?
Hơn nữa, 3 ngày sau là Điệp Thúy Viên chính thức bắt đầu phiên giao dịch bán cao ốc.
Vào lúc này, hối lộ, hỏa hoạn, không an toàn.....
Một loạt chuyện, nói trùng hợp thì không phải không có khả năng, nhưng nếu trùng hợp thật thì cũng quá mức rồi?
Chẳng lẽ có kẻ đang đứng sau màn âm thầm phá hoại Diệp Thị?
Hân Ngôn:
Tôi bị một hồi chuông điện thoại dồn dập đánh thức, là người trong công ty. Bên ngoài trời còn tối mờ, không biết là chuyện gì. Mơ mơ màng màng nghe được đầu bên kia rất huyên náo, hình như có rất nhiều người, ba chữ Điệp Thúy Viên làm tôi đột ngột tỉnh táo lại.
“Chủ tịch Diệp, công trình lại xảy ra chuyện, phòng đang trang hoàng không biết sao nửa đêm lại bốc cháy, có mấy công nhân ngủ trong đó.....”
“Tình hình bây giờ thế nào, cứu người ra chưa?” tôi vội vàng hỏi. Gặp chuyện không may, phòng cháy thì không sao, chỉ sợ có người chết.
“Còn chưa cứu ra, bất quá đoán chừng.......tình huống trong tốt lắm”. Tiếng nói đầu kia có chút do dự, lòng tôi lộp bộp theo.
“Được, tôi biết rồi. Các anh cũng phải chú ý an toàn của mình, tôi tới liền.” trên đường đến, tôi gọi cho Duy An và Lệ Nhã, bọn họ đã nhận được tin, cũng đang chạy đến.
Cũng may rạng sáng trên đường không nhiều xe lắm, ước chừng 1 tiếng sau tôi tới nơi. Duy Anh đến sớm hơn, Lệ Nhã ở khá xa nên đến chậm hơn một lúc. Người vừa rồi gọi điện cho chúng tôi báo lại tình hình: đại khái là lúc 3, 4 giờ sáng gì đó bốc cháy, hình như là do không lắp đặt tốt các thiết bị phòng cháy chữa cháy, lửa lan quá nhanh. Cách chỗ cháy có mấy cái chốt nước, nhưng chỉ có một cái có nước, lượng nước xe cứu hỏa mang đến lại có hạn, cho nên dập lửa rất khó khăn.
“Đã cứu người ra chưa?” Duy An giống như tôi, quan tâm mạng người trước tiên. “Trừ một công nhân tự mình trốn ra được,chỉ bị thương nhẹ ngoài da, mấy người cứu ra sau đều bị phỏng nghiêm trọng, đã đưa đi bệnh viện. Giờ còn hai người chưa tìm được, đoán chừng phần trăm sống sót không cao”.
“Sao có nhiều người trong phòng vậy?” Ba ngày sau cao ốc này sẽ chính thức bắt đầu phiên giao dịch bán hoặc cho thuê, trang hoàng đã gần xong, theo lý chỉ cần để lại mấy người gác đêm, phòng ăn trộm là được rồi mà.
“Vốn cong trình đã xong, các công nhân khác cũng đã nhận hết tiền lương rồi giải tán, chỉ còn tầm 2, 3 người ở lại gác đêm. Nhưng theo như công nhân tự chạy khỏi đám cháy nói, mấy người họ là đồng hương, đời này chưa được ở qua phòng tốt như vậy, khổ cực