Tác giả: Ly Lâm
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
nói Diệp Thị lại có chuyện, Lệ Nhã bị gọi tới công ty.
“Lệ Nhã, đừng khổ sở, quan trọng nhất em không có việc gì là tốt rồi.”
“Vũ Minh.... Con chúng ta..... Con chúng ta...... Không còn rồi.......”
“Anh biết, anh biết, không quan trọng. Bác sĩ đã nói thân thể em vẫn tốt, nghỉ ngơi cho khỏe, sau này vẫn có thể có con.”
Ai ngờ tôi vừa nói vậy, Lệ Nhã càng khóc dữ hơn.
“Đều tại... Đều tại..... Em không tốt..... Em không nên cãi nhau với Hân Ngôn.... Vũ Minh........ Thật xin lỗi...... Nếu biết đang mang thai..... Em chắc chắn sẽ không bất cẩn như vậy...........”
“Cãi nhau với Hân Ngôn? Không cẩn thận?” nghe ra chút đầu mối, tôi vội vã hỏi tới, ánh mắt bất giác hướng về Hân Ngôn.
“Em......” Lệ Nhã dường như bị tôi dọa sợ, không dám nói gì nữa, bắt đầu qua loa, “Là..... Là ngoài ý muốn, lúc ấy....em và Hân Ngôn.... Bàn chuyện công ty, Hân Ngôn hơi kích động, em không cẩn thận té......”
“Lệ Nhã, em cảm thấy anh sẽ tin những lời này sao?” nhìn ánh mắt của Lệ Nhã, kẻ ngu đều biết Lệ Nhã đang nói dối.
Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến Hân Ngôn?
Không, mặc dù Hân Ngôn không muốn tôi và Lệ Nhã ở chung, với cá tính của Hân Ngôn, không đến mức làm ra chuyện hèn hạ như vậy.
“Vũ Minh, anh nghe em nói, chuyện này không liên quan đến ai hết, là lỗi của em, em không làm tốt công việc, hại Diệp Thị lâm vào khủng hoảng, mới khiến Hân Ngôn tức giận như vậy........”
Nghe vậy, tôi quay đầu nhìn về phía Hân Ngôn, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Hân Ngôn không ngờ tôi sẽ đột nhiên chất vấn, nhất thời bối rối, “Là Lệ Nhã không cẩn thận đụng vào góc bàn.”
“Đụng vào góc bàn? Tự nhiên sao lại đụng vào góc bàn? Vừa rồi cãi vả là vì chuyện gì?”
Tôi không muốn tin chuyện Lệ Nhã xảy thai có liên quan đến Hân Ngôn, nhưng tình huống trước mắt, không tin không được.
“Lâm Vũ Minh, anh hỏi vậy là có ý gì? Lệ Nhã không phải là con nít, tại sao đột nhiên đụng vào góc bàn sao tôi biết được? Chẳng lẽ phải nói là tôi đẩy cô ta anh mới tin? Tôi và cô tay cãi nhau là vì cô ta có ý hợp tác với Duy An, muốn Diệp Thị sụp đổ, chẳng lẽ tôi mắng cô ta......a.....”
Không chờ Hân Ngôn nói xong, tôi không kiềm chế được tát Hân Ngôn một cái.
“Diệp Hân Ngôn,cô đừng không biết tốt xấu. Lúc đầu công trình Điệp Thúy Viên xảy ra vấn đề, nếu không nhờ Lệ Nhã cầu tôi, tôi cũng chẳng muốn quản. Sau cô cự tuyệt sự giúp đỡ của tôi mới xảy ra chuyện thế này. Hai ngày nay, tôi và Lệ Nhã không ngủ không nghỉ chạy khắp nơi liên hệ giúp cô, bằng không cô nghĩ cố có thể dễ dàng ra ngoài như vậy sao? Mấy cái mánh khóe gì đó của cô và Duy An, tôi không muốn biết, đừng đem hết mọi tội lỗi đổ lên đầu Lệ Nhã.”
“Vũ Minh, anh......” Hân Ngôn lấy tay che bên má bị tát, nhìn tôi thật lâu không nói gì, sau đó xoay người chạy đi. Tôi thoáng thấy mặt Hân Ngôn đầy nước mặt.
Tôi cảm giác bàn tay bắt đầu nóng lên, tôi thừa nhận cho dù có tức giận hơn nữa, cũng không nên đánh phụ nữ, nhưng tôi không biết từ lúc nào Hân Ngôn lại trở nên không hiểu chuyện như vậy, vấn đề công ty, quan hệ giữa tôi, Hân Ngôn và Lệ Nhã, còn cả đứa bé, những chuyện này vốn không nên gộp chung với nhau, vì sao Hân Ngôn lại cứ cố tình muốn trộn lẫn vào? Hân Ngôn, đối với em......... Anh thật sự quá mệt mỏi rồi........
“Vũ Minh. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”
Tôi nhìn theo bóng lưng hân Ngôn thẫn thờ hôi lầu, cho đến khi tiếng nói của Lệ Nhã vang lên.
“Sao vậy Lệ Nhã?”
“Em........ Em không nên nói những lời đó, hại anh và Hân Ngôn.........”
“Đừng nói như vậy, chuyện này không phải lỗi của em, huống chi em vẫn luôn giải vây giùm Hân Ngôn.”
“Không, không phải vậy, đứa bé đã không còn, là do em không bảo vệ tốt nó, em không nên...... Không nên nói những lời vô dụng kia, hiện tại chẳng những không thể vãn hồi được gì còn hại anh và Hân Ngôn thành ra như vậy......... Em....” Lệ Nhã lại tiếp tục khóc.
“Được rồi, không ai trách em hết. Vấn đề giữa anh và Hân Ngôn khôn gphải em không biết, chớlo lắng lung tung. Nghỉ ngơi cho tốt đi.” Tôi cẩn thận đỡ Lệ Nhã nằm xuống,đắp mềm giùm.
“Em không thể giữ được đứa bé....... Em .....thực xin lỗi..... Vũ Minh....”
“Suỵt” Tôi đặt ngón trỏ đè lại môi Lệ Nhã, “Đừng nói chuyện này nữa, tin tưởng anh, chúng ta còn có thể có những đứa bé khác, chờ em khỏe hơn, chúng ta liền kết hôn, được không?”
“Vũ Minh........”
Ngày hôm sau, tôi nghe được tin mới của Diệp Thị.
Vì hai lần sự cố liên tiếp, Điệp Thúy Viên đã bị cấm giao dịch, nhóm người đặt mua trước rối rít rút tiền và đòi bồi thường, thân là cổ đông lớn nhất của Diệp Thị, Duy An chuyển nhượng tất cả cổ phần trong tay với giá thấp.
Dĩ nhiên Lệ Nhã cũng nghe thấy tin này, từng thử dò xét xem tôi có giúp Hân Ngôn giữ Diệp Thị nữa không.
Tôi hiểu ý Lệ Nhã, không có tình thân, không có tình yêu, đối với Hân Ngôn mà nói Diệp Thị cơ hồ là tất cả, nếu mất đi Diệp Thị, không thể tưởng tượng được cuộc sống sau này của Hân Ngôn sẽ thế nào.
Mà tôi đã giúp Hân Ngôn nhiều lần lắm rồi, lần này, tôi quyết định buông tay.
Vì Diệp Thị mà Hân Ngôn đ