Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Tác giả: Trần Duy

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1296 lượt.

h gửi hình cho người kia không? – Lăng Lạc quơ quơ sấp hình trong tay.
Thường Tiểu Nguyệt bị anh nói như thế, luống cuống tay chân
- Anh thật sự muốn như thế nào? – Cô sắp chết mất – Chẳng lẽ anh không biết, anh dùng thủ đoạn thì tình yêu sẽ không phải là tình yêu sao? Anh có thể giữ nổi cơ thể tôi, nhưng trái tim tôi anh không giữ được.
Cô cũng chẳng biết vì sao mình lại nói với anh như vậy
- Em có thời gian để nói tôi, vậy sao em không xem lại chính mình đi? Em còn không làm được như vậy – Lăng Lạc lại cười – Những người phụ nữ ở bên cạnh anh đều là một loại, em như thế nào đừng cố chối cãi, anh nhìn sẽ thấy được.
Thường Tiểu Nguyệt bị anh nói làm cho hồ đồ, nhưng lại muốn lấy những lời anh nói mới vừa rồi làm kế thoát thân.
- Theo như lời anh nói, tôi căn bản là hạn đàn bà có lòng dạ rắn rết, cho nên đừng bên tôi, như thế sẽ không có kết quả.
Cô không hy vọng sẽ cùng anh dây dưa.
- Không được! – Nghe xong lời của cô nói, Lăng Lạc liền trả lời – Anh nói không được là không được, trừ phi. . . . . .
Anh nhìn cô một chút.
- Trừ phi cái gì? – Thường Tiểu Nguyệt cho là tìm được biện pháp giải quyết rồi, vì vậy vội vàng hỏi.
Nụ cười trên mặt Lăng Lạc sâu hơn
- Trừ phi em muốn cho những tấm ảnh này được truyền ra bên ngoài. – Anh cười đến giống như một thiên sứ bước ra từ trong địa ngục, làm cho người ta nhìn không khỏi run rẫy.
- Anh . . . . . . – Thường Tiểu Nguyệt đã lần thứ ba không biết nói gì với anh, cuối cùng cô quyết định phải chiến đấu đến cùng – Anh thích nói cứ nói đi, hình ở trong tay anh, tôi không có quyền hỏi tới.
Nói xong cô liền kéo mạnh lăng lạc tay, đi xuống xe.
Lần này Lăng Lạc ngoài ý muốn không thể ngăn cản cô, nhìn Thường Tiểu Nguyệt xuống xe, lúc cô đã đi xa, anh mới lớn tiếng nói vọng ra:
- Tiểu Nguyệt, chúng ta về sau cũng sẽ không liên lạc nữa.
Thường Tiểu Nguyệt nghe xong câu nói mình muốn nghe. Cô cho là anh đã nghĩ thông, liền xoay người cười, đối với hắn nói:
- Tối ngày hôm qua cám ơn anh.
Nói xong cô liền lại xoay người, đi về Tiêu Thị.
Cho đến không thấy được bóng dáng của Thường Tiểu Nguyệt nữa, Lăng Lạc mới nhỏ giọng nói
- Em xem, về sau em sẽ hối hận.
Nói xong anh liền cầm điện thoại di động lên, gọi một cú điện thoại
- Này, nhanh đến đây? Chỗ tôi có một thứ muốn gửi chuyển phát nhanh, mời nhanh chóng tới đây, địa chỉ là . . . . .
Giao phó xong địa chỉ, Lăng Lạc liền cúp xong điện thoại, cười lạnh nhìn về hướng Thường Tiểu Nguyệt rời đi.
Đợi công ty chuyển phát nhanh đến, Lăng Lạc rất nhanh liền điền xong địa chỉ, để tất cả vào trong phong thư, không chút do dự viết tên “Tiêu Hàn”, đem tất cả đều điền xong, anh liền dáng hình lại thật kỹ, sau đó giao cho nhân viên công ty vận chuyển.
Thường Tiểu Nguyệt, là em không tốt với anh trước, nên đừng trách anh độc ác. Anh đã cảnh báo em trước rồi!






Gặp Lại Tiêu Tàn
Tống Hương Ngưng quyết định muốn đi tìm Tiêu Hàn. Cô không biết anh có ý gì, nhưng cô nhất định phải nhân lại Tiểu Xuyên, cho nên vô luận như thế nào cô đều muốn gặp anh hỏi ý kiến.
Cô vốn muốn tới nhà họ Tiêu để gặp anh, nhưng nghĩ đến ở nhà họ Tiêu, trừ Tiêu Hàn, mẹ Tiêu cũng sẽ ở đó, suy nghĩ rất lâu cô cuối cùng vẫn quyết định đến Tiêu Thị để gặp anh. Và bây giờ cô đang bước vào cửa Tập đoàn Tiêu Thị.
- Xin chào, tôi muốn gặp tổng giám đốc của các cô, xin hỏi có thể thông báo giúp một tiếng không? – Tống Hương Ngưng đối với cô gái tiếp tân chào hỏi, cô nhận ra cô gái ấy, lần trước cô đến Tiêu Thị, cũng chính cô ấy đã truyền lời giúp.
Ngay lập tức cô gái trước mặt nhận ra Tống Hương Ngưng, dùng vẻ mặt vui mừng nhìn cô
Tống Hương Ngưng đã sớm nghĩ tới việc sẽ không thuận lợi đi vào phòng làm việc của Tiêu Hàn như vậy, nhưng cô vẫn cố gắng nhịn, bày ra một vẻ mặt bình thường để nói chuyện
- Tôi có việc muốn gặp Tổng giám đốc Tiêu.
Ý là mong cô ta đừng có cản đường của cô.
Thường Tiểu Nguyệt vẫn cười, chỉ là đáy mắt hàm nghĩa càng thêm nồng đậm
- Cô Tống, tôi biết cô muốn tìm Tổng giám đốc Tiêu, nhưng tôi là thư ký cũng là vợ của anh ấy, tôi có quyền được biết cô tìm anh ấy để làm gì chứ?
- Cô . . . – mặc dù sớm đã biết rõ Thường Tiểu Nguyệt cùng Tiêu Hàn đã kết hôn, nhưng là bây giờ nghe, trong lòng vẫn là có chút đau nhói; cô cố nén đau đớn trong lòng, tỏ vẻ mặt tươi tỉnh nói – Tôi cùng anh ấy có ân oán cá nhân, tôi cảm thấy mình với cô không có quan hệ, cô cũng không có cần thiết biết, cho dù cô là vợ của anh ấy.
Thường Tiểu Nguyệt không nghĩ tới Tống Hương Ngưng sẽ trực tiếp nói như vậy, không biết nên phản bác như thế nào; đang lúc cô nghĩ đến cái gì, lại muốn lên tiếng, cửa phòng làm việc của Tổng Giám đốc lại mở ra, Tiêu Hàn bước ra nhìn Tiểu Nguyệt một cái.
- Tiểu Nguyệt, tại sao cô lại nói dối như vậy? – Tiêu Hàn nói xong liền ngẩng đầu lên, lập tức nhìn Tống Hương Ngưng đang đứng bên cạnh Thường Tiểu Nguyệt – Hương Ngưng, sao em lại đến đây?
Anh cũng chẳng thể ngờ, nhưng t