Tác giả: Trần Duy
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.
hôn đến không thể kêu lên, đồng thời nội tâm của cô dâng lên một cảm giác mới mẻ cuốn hút lấy cô, để cho cô chẳng thể làm gì khác.
Người đàn ông đó đối với phản ứng của Thường Tiểu Nguyệt rất hài lòng, cuối cùng anh nhìn thấy thời cơ đã tới, dang tay ra bế ngang người cô, đi ra cửa.
- Anh định đưa tôi đi đâu? – Thường Tiểu Nguyệt vừa mừng vừa sợ hỏi.
Mặt người đàn ông đó cười đến xấu xa
- Em biết mà.
Nói xong anh liền đặt cô lên ghế phụ sau xe hơi của anh, sau đó bắt đầu động thủ trút bỏ xiêm y của cô.
- Các gì, chờ một chút! – Thường Tiểu Nguyệt có chút xấu hổ – Ở nơi này sao?
Thay vì nói là xấu hổ, nói lời chẳng bằng lòng nhưng trong lòng cô có chút hưng phấn.
Người đàn ông kia gật đầu
- Tôi tin tưởng chúng ta sẽ rất vui vẻ.
Nói xong liền mặt cười xấu xa, đem cửa xe đóng lại.
Ngày thứ hai, Thường Tiểu Nguyệt tỉnh lại, phát hiện khắp thân thể mình đau nhức, cô mới chậm rãi nâng người dậy, nghĩ về những chuyện tối hôm qua.
Sau khi nghĩ ngợi một hồi, cô liền chuẩn bị rời đi, ai ngờ lại bị người đàn ông bên cạnh ôm lấy.
- Đi sớm như vậy? – Người đàn ông đó mông lung hỏi.
Thường Tiểu Nguyệt gật đầu một cái
- Ừ, còn nữa, chúng ta đều là người lớn, chuyện tối ngày hôm qua coi như không có cái gì xảy ra nhé.
Nói xong cô liền kéo tay anh ra, chuẩn bị rời đi.
- Cứ tính như vậy? – giọng nói của người đàn ông ấy trở nên có chút trầm thấp – Cô cho tôi là Ngưu Lang sao?
Thường Tiểu Nguyệt lắc đầu
- Anh cũng biết tôi không phải có ý này, nhưng. . . . . . tôi là người đã kết hôn, tôi không thể không chung thủy với chồng của tôi.
Cô thử thuyết phục người đàn ông đó. Người đàn ông đó cười lạnh
- Không thể? Nếu quả như thật không thể, tối ngày hôm qua cô với tôi đã không xảy ra quan hệ này.
- Thật xin lỗi. – Cho tới bây giờ Thường Tiểu Nguyệt không biết chuyện đã xảy ra, không thể làm gì khác hơn là nói xin lỗi – Nhưng tôi không thể tiếp tục liên lạc với anh được, như vậy đối với cả hai ta đều tốt
- Không thể nữa liên lạc? – Người đàn ông kia cười lạnh lấy ra một xấp hình – Cái này không biết là cái gì đây?
Bị Uy Hiếp
Anh . . . . . – nhìn người đàn ông trước mặt, trong khoảng thời gian ngắn Thường Tiểu Nguyệt không biết nên nói những gì, vốn là đang tỉnh táo cũng không còn sót lại chút gì.
Nội dung những tấm hình không có cái gì khác, chính là tối hôm qua ở trong xe hai người bọn họ đã làm chuyện gì đều được ghi chép lại cẩn thận, cho nên khó trách Thường Tiểu Nguyệt luống cuống như vậy.
- Anh như thế nào? – mặt người đàn ông đó vẫn cười xấu xa như cũ, nhưng trong nụ cười lại lộ ra một cỗ lạnh lùng – Anh chỉ là muốn bảo vệ tốt quyền lợi của mình mà thôi
- Đến tột cùng là anh muốn làm gì! – Thường Tiểu Nguyệt gầm nhẹ. Vốn cho là chuyện tối ngày hôm qua có thể sẽ như phấn viết bảng dễ dàng xóa sạch, nhưng là bây giờ nhìn lại, người đàn ông trước mặt đã chuẩn bị tất cả .
Thường Tiểu Nguyệt gật đầu một cái, nhưng cô có cảm giác chuyện không thuận lợi giải quyết như vậy.
- Tôi tên là Lăng Lạc. – Người đàn ông đó cố gắng để cho giọng nói của mình ấm áp hơn một chút, nhưng lửa giận trong lòng của anh lại không có cách nào dập tắt – Vậy bây giờ tôi xin được hỏi tên cô là gì vậy, cô Tiêu?
- Anh . . . . . – Thường Tiểu Nguyệt không hiểu, tại sao anh lại biết thân phận của cô?
Lăng Lạc nhìn qua liền biết suy nghĩ của cô, trực tiếp trả lời:
- Cô là muốn hỏi tại sao tôi biết thân phận của cô phải không? Cô đã quên chuyện tối ngày hôm qua chúng ta ở quán rượu đã nói chuyện thật lâu, dường như cô kể tất cả mọi chuyện cho tôi, cô còn nói cô là vợ của Tổng giám đốc Tập đoàn Tiêu Thị nữa.
Nghe Lăng Lạc giải thích xong, cuối cùng Thường Tiểu Nguyệt cũng biết vì sao rồi
- Tôi nhớ tên của anh rồi thì làm thế nào? – Cô hỏi, đồng thời, cô lại cảm thấy cái tên “Lăng Lạc” này rất êm tai, rất thích hợp với anh.
- Vậy bây giờ chúng ta có thể tiếp tục qua lại – Lăng Lạc trở lại chủ đề chính – Còn nữa, tôi nhớ vẫn chưa biết tên của tiểu thư xinh đẹp này, vậy xin hỏi tên cô là gì? Nếu đã có qua lại, tôi nghĩ cần thiết phải biết họ tên của nhau.
Thường Tiểu Nguyệt đã hiểu điều anh nói, vốn tính toán không muốn nói cho anh biết tên của cô, chỉ là sau đó lại phun ra ba chữ
- Thường Tiểu Nguyệt.
- À, tên của cô thật đẹp, thật thích hợp với cô! – Sau đó Lăng Lạc lại đổi lại nụ cười xấu xa – Vậy bây giờ chúng ta cũng biết tên của đối phương rồi, chúng ta nên gọi là quan hệ gì?
Anh lập tức chuyển về ý đồ chính của mình.
- Anh . . . . . . – Thường Tiểu Nguyệt mau bị anh làm ất kiên nhẫn đến phát bực, chỉ là cô hết sức khắc chế lửa giận của mình – Mới vừa rồi không phải tôi đã nói rồi sao? Giữa chúng ta không thể có chuyện gì khác.
Phải bắt cô nói bao nhiêu lần thì anh mới có thể hiểu?
Nụ cười Lăng Lạc vẫn không thay đổi
- Em xác định là không có khả năng sao?
- Không có khả năng! – Thường Tiểu Nguyệt không chút suy nghĩ phải trả lời.
- Có phải em sợ an