Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.

ật đáng thương, hoặc là muốn đem ta làm đồ chơi, đùa giỡn như một trò thú vị? Thái độ của hắn bây giờ như vậy, thật sự khiến ta không cách nào không hoài nghi nhân phẩm của hắn.
Hắn luôn bắt ta cách xa Lương Sơn Bá, Lương Sơn Bá người kia, mặc kệ ta là nam hay nữ, thái độ đối với ta trước sau không thay đổi, còn hắn thì thế nào? Hừ, hiện tại chính là ví dụ điển hình đi. Ta cũng không rõ hắn có dụng ý gì, nhưng mà ít nhất ta cũng có thể phán đoán được: hắn không thật lòng muốn làm bạn bè với ta.
“Đêm nay cứ như vậy đi, ta cũng sẽ không ngủ trên giường, ngươi cứ yên tâm. Sáng mai ta sẽ đi tìm sư mẫu để đổi phòng, quyết không ở lại chỗ này làm chướng mắt ngươi.” Ta không thèm để ý đến ánh mắt lợi hại của Mã Văn Tài nữa, tự mình quyết định như vậy. Mắt thấy tên kia lại muốn nói gì đó, ta liền đi trước một bước, mở miệng:
“Đương nhiên, nếu Văn Tài huynh cảm thấy bản thân đã sai, muốn giải thích với ta, nói là do thái độ không tốt, ta cũng sẽ suy nghĩ đến việc lưu lại”. Ta tất nhiên là biết Mã Văn Tài tâm cao khí ngạo, nên cố ý nói một câu như vậy để khích hắn, quả nhiên, Mã Văn Tài biến sắc, lập tức xoay người đi, không nói gì nữa.
Hừ.
“Một khi đã như vậy, huynh liền ngủ sớm đi, ta tin rằng ngày mai tay của huynh sẽ không đau nữa, sớm còn phải đi học.” Ta nói xong câu này, liền chui vào trong chăn ngủ. Mơ hồ cảm thấy có một ánh mắt lợi hại cứ nhìn chằm chằm vào tay, mãi sau mới biến mất.
Buổi sáng ngày thứ hai, Mã Thống đã trở lại. Hắn hình như là cưỡi ngựa chạy rất nhanh, ánh mắt như chứa muôn vàn lời nói, nhìn thấy ta thì sắc mặt liền trở nên cổ quái, vội vàng lôi kéo công tử nhà hắn đi sang một bên, không biết thì thầm cái gì. Mã Văn Tài sau khi nghe xong thì càng đen mặt, xem ra ở Diệp gia, Mộc Cận đã chuẩn bị tốt lắm.
Học khóa buổi sáng, ta không ngồi cùng bàn với Mã Văn Tài nữa, mà chuyển sang ngồi cùng Tuân Cự Bá. Tuân Cự Bá rốt cuộc thoát khỏi Tần Kinh Sinh, thoạt nhìn thật cao hứng. Lại nghe nói ta muốn đổi sang phòng hắn ở, không khỏi càng thêm hưng phấn, liên tục lôi kéo ta hỏi: “Diệp huynh, thật sao? Ngươi thật sự muốn chuyển đến ở cùng ta?”
“Đương nhiên là thật. Loại chuyện này chẳng lẽ ta còn đem ra đùa ngươi?” Ta cảm thấy có chút buồn cười, Tuân Cự Bá lại nói: “Tần Kinh Sinh không có vấn đề gì, ngươi hù dọa hắn một chút thì mọi chuyện đều êm đẹp. Chính là Văn Tài huynh…Hắn đồng ý ư?”
“Đương nhiên, hắn sẽ đồng ý.” Ta lẳng lặng nói, “Cho dù hắn không đồng ý, ta cũng có biện pháp ép hắn đồng ý.”
Lúc này, ta sẽ không thỏa hiệp nữa.
Mã Văn Tài không muốn gặp ta, kỳ thực, ta cũng không muốn gặp hắn.
Thật sự không muốn.






Đổi phòng
Sau buổi học, ta cùng Tuân Cự Bá đi trước tìm Tần Kinh Sinh. Người này luôn lảng tránh chúng ta, luôn cùng Vương Lam Điền đồng hành, nhưng mà Vương Lam Điền kia thấy ta đi qua, sợ tới mức bỏ luôn đồng bạn mà bỏ chạy.
Tuân Cự Bá buồn cười, ta cũng mặc kệ hắn, đem Tần Kinh Sinh túm lại, kỳ quái nói: “Các ngươi thấy ta trốn làm gì?” Chẳng lẽ ta là yêu quái ăn thịt người?
“Ngươi, ngươi làm gì? Ngươi đừng đánh ta!” Tần Kinh Sinh vội vàng giơ tay che đầu, bộ dạng yếu ớt sợ bị người khác đánh. Ta lại càng cảm thấy kì lạ, truy hỏi hắn vì sao lại sợ ta đánh hắn. Hỏi liên tiếp mấy câu, Tần Kinh Sinh mới run rẩy trả lời rằng, ta ngay cả Mã Văn Tài đều dám đánh, hắn cùng Vương Lam Điền trước đây đắc tội ta không ít, vì thế nên tự nhiên sợ hãi mà trốn chạy.
Cái này thường hay gọi là gì nhỉ? Ta cũng không phải sát thủ giết người, vô duyên vô cớ, các ngươi không trêu chọc ta, ta đánh các ngươi làm cái gì? Về phần Mã Văn Tài, đó là chẳng may ngộ thương, ta cũng đâu có cố ý đâu.
Nhưng mà ta cũng lười giải thích với hắn chuyện vô nghĩa ấy, liền trực tiếp đề cập muốn hắn đổi phòng cho ta. Tần Kinh Sinh lúc đầu thực sự là không muốn cùng phòng với Mã Văn Tài, nhưng mà lúc ta giơ ra một quyền đến trước mắt thì hắn liền run rẩy, sau đó lập tức lanh lẹ đáp ứng. Chúng ta ba người cùng đi tìm sư mẫu, trên đường Tuân Cự Bá còn vụng trộm hỏi ta, Mã Văn Tài không đến cũng không sao chứ? Ta nói với hắn, Văn Tài huynh hiện giờ còn bề bộn nhiều việc, không tìm đâu ra thời gian rảnh, cho nên ba người chúng ta đi tìm sư mẫu là được rồi.
“Là ngươi chán ghét ta mới đúng. Bằng không thì ngươi cũng sẽ không phân phải trái liền quát ta cút.” Nói thật, ta cũng biết bản thân ta cũng hay cáu kỉnh không tốt, nhưng mà nhẫn nại của ta cũng chỉ có mức độ thôi. Để đến lúc cả hai bên đều phát điên, thì không bằng hiện tại sớm tách ra thì hơn.
“Ta khi nào thì không phân phải trái bắt ngươi phải cút hả?” Mã Văn Tài lại bắt đầu không nói lí. Ta lười cãi lại, nhanh chóng nhặt nhạnh những thứ rơi đầy trên đất xếp lại vào trong thùng, lại bỏ thêm vào một vài bộ quần áo, rồi lấy đòn gánh định gánh tất cả đồ đi. Thế nhưng Mã Văn Tài lại giơ chân ngáng đường ta, không cho ta đi. Ta tức giận đến muốn giơ đòn gánh lên đập hắn, còn chưa mở miệng thì đã nghe thấy trước cửa có người đang gọi: “A Đường, Văn Tài hu


Old school Swatch Watches