Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/766 lượt.

ông!” Ta cũng mất hứng, thời điểm ở rừng hoa đào đã như vậy, hiện tại cũng vậy, hắn lúc nào cũng làm ra vẻ giỏi giang hơn người khác. Tuy rằng ta cũng biết, trong thế giới này, sĩ tộc nắm quyền, thứ dân chỉ là bọn tôm tép hạ đẳng, nhưng mà ta vẫn thấy khó chịu, mọi người rõ ràng đều cùng là người, dựa vào đâu mà chỉ vì bối cảnh liền phán người ta sang hèn?
“Văn Tài huynh, Sơn Bá huynh cũng không có đắc tội với ngươi, ngươi không cần phải nói hắn như thế. Kể cả phần cơm này cũng là hắn nhắc ta mang cho ngươi.” Tuy rằng nếu như Lương Sơn Bá không nhắc thì ta cũng sẽ mang tới cho Mã Văn Tài, nhưng ta hi vọng hắn có thể vì việc này mà đừng đối địch với Lương Sơn Bá. Mọi người đều là học sinh cùng trường, không nên vì chuyện nhỏ mà đối chọi gay gắt.
Ai ngờ Mã Văn Tài nghe xong lời này, liền bắt đầu cáu kỉnh, vung tay một cái, đem toàn bộ bàn cơm hất xuống dưới đất!
“Hừ, ta không cần hắn phải giả vờ từ bi! Ta, Mã Văn Tài không ăn cũng không chết đói, không cần bọn dân đen ti tiện lấy lòng!” Hắn không thèm giả vờ cánh tay phải bị đau nữa, hung hăng phất tay áo, không thèm nhìn ta mà vươn tay lấy một quyển sách sau lưng ra đọc. Ta bị hắn làm tức giận đến mức toàn thân phát run, cầm bánh nướng trên bàn, dùng toàn bộ sức lực ném vào hắn!
“Ngươi, Diệp Hoa Đường, ngươi đang làm gì!” Mã Văn Tài đỡ được bánh nướng, tức giận thở phì phì, quay đầu nhìn ta. Ta trừng mắt nhìn hắn, ngón tay chỉ chỉ mặt đất.
“Nhặt lên cho ta.”
“Không nhặt” Mã Văn Tài xoay người đi, một bên cầm lấy bánh nướng của ta mà ăn, bên kia còn vô liêm sỉ nói, “Nhặt không được, tay của ta còn bị thương.”
Ngươi, chết tiệt, lúc nãy đánh đổ mâm sao không thấy ngươi bảo ngươi bị thương đi!
“Trả bánh nướng lại cho ta!” Ta tức giận nói, “Ngươi không phải nói là ngươi không ăn đồ của bọn dân đen sao?”
“Ta chỉ nói là ta không ăn đồ của hắn, cũng không nói là không ăn đồ của ngươi.” Mã Văn Tài lườm ta một cái, lại quay đầu đi. Ta bị tên khốn kiếp này làm cho tức giận đến vô lực, cuối cùng chỉ đành tự động thu dọn cái mâm cho sạch sẽ, sau đó đưa trả lại cho Tô An. Đến lúc ta trở về, Mã Văn Tài nói với ta về chuyện buổi tối ngủ như thế nào, chúng ta hai bên bất đồng ý kiến, lại tranh cãi với nhau nốt nửa ngày.






Giải thích
Ta thực sự không nghĩ bản thân khi ngủ lại không biết nặng nhẹ, lại đi đả thương người khác, nên vốn định ngủ trường kỉ. Ai ngờ, Mã Văn Tài kiên quyết không chịu. Sau đó ta lại đưa ra ý kiến, nếu không để ta ngủ trên sàn, trải mấy cái chăn ở dưới cũng được, hắn cũng vẫn không chịu, cứ bắt ta phải ngủ trên giường, nói rằng giường ngủ vẫn tốt sao lại không ngủ, cứ tự làm khổ mình mỗi ngày phải ngủ ở trường kỉ, làm cho cả người bị đau nhức.
Thật ra hắn nói rất đúng, trường kỉ rất cứng, mỗi lần thức dậy ta đều không thấy thoải mái. Hơn nữa, ta cũng hay bị ngã xuống, để lại trên người không ít vết bầm, nhưng mà…Lại nói tiếp, cũng thật kì quái, vì sao Mã Văn Tài lại biết a?
Tranh luận một hồi không có kết quả, cuối cùng ta đành bất đắc dĩ nói: “Được rồi, ta ngủ giường cũng không phải là không được, nhưng mà ngươi không sợ nửa đêm lại bị ta đánh?”
“Đương nhiên là không sợ” Mã Văn Tài cười lạnh một tiếng, rời giường đi thẳng đến phía sau bình phong, lôi ra một cái trường kỉ, rồi nói, “Ta ngủ trên trường kỉ, ngươi ngủ trên giường.”
Ta sửng sốt một lúc.
“À? Ngươi là nói đám người Vương Lam Điền?” Mã Văn Tài cười lạnh, “Ngươi làm không đúng. Cái đám cẩu nô tài kia, ngươi cho bọn hắn một chút thể diện, bọn hắn sẽ trèo lên đầu ngươi. Cho nên vẫn phải dùng một chút thủ đoạn để chèn ép chúng. Ban đầu ngươi làm không sai, muốn ra uy, trước phải đem bọn họ đánh. Chẳng qua là sau khi đánh xong thì cần phải có thể chính sách trấn an dụ dỗ, cái này gọi là “đánh một cái, cho ăn kẹo”, ý nghĩa trong đó rất phong phú, ngươi chỉ là nữ nhân, không hiểu cũng rất bình thường. Nói đi nói lại, tất cả cũng là chuyện của đàn ông, để cho ngươi đến trường lâu như vậy, cũng thật là khiến ngươi khó xử, không cần để ý, chỉ cần ngươi về sau giúp chồng dạy con, lo toan công việc quản gia là được rồi, lo lắng những chuyện này làm gì?”
Người này lại xem thường người khác. Ta cho dù là con gái thì thế nào chứ, cứ cho là ta ngu dốt, cũng là chuyện của bản thân ta, quan hệ gì tới giới tính! Hắn nói những lời này, rõ ràng là xem thường nữ…
– Khoan đã!
“Ngươi nói ta là con gái?” Ta trừng to mắt, dùng khuỷu tay chống xuống giường, muốn ngồi xuống nhưng lại vì tay bị trói nên nhất thời không thể đứng lên, cả người suýt chút nữa liền ngã sấp trên giường. Mã Văn Tài nhanh tay lẹ mắt đỡ ta dậy, nhíu mày nói: “Ngươi hoảng hốt cái gì chứ?” Nói xong những lời này, hắn liền đắc ý cong môi cười, khóe mắt cũng cong lên, nói: “Ta biết hết rồi, Diệp Tiểu Lam.”
“A?” Hắn đang nói gì vậy? Ta kinh ngạc mở to hai mắt nhìn hắn. Mã Văn Tài không nhìn thấy ta sợ hãi như hắn dự kiến, không khỏi trầm xuống, ném sách vở trong tay, nhìn tay gằn từng tiếng:
“Diệp Thu Đường, khuê danh là Diệ